6/5/09

Ván cờ

Có phải Thị nở vô duyên nhất trên đời, giống như em, phải không anh

Sao vẫn khiến Chí Phèo phải có đêm thao thức

Cho nên dẫu bát cháo hành suông mà nhạt thếch

Ngon

1.

- Em đánh cờ càng ngày càng lên tay đó, liên hoàn chặt chẽ lắm.

Anh vừa nói vừa đẩy con tốt sang sông. Cô cũng cười, đôi môi kéo mảnh như hai sợi chỉ

- Thật sao, em cũng chẳng biết nữa.

Cô đã chuyển từ cờ công sang cờ thủ từ bao giờ không rõ nhỉ. Có lẽ là từ khi Duy Anh xuất hiện bên cạnh anh. Và bây giờ cũng thế, cô ta cũng ngồi sát cạnh anh, tay nắm chặt những quân cờ, mắt dán vào bàn cờ dù cô biết tỏng rằng cô ta chẳng mảy may hiểu biết gì hết.

- Sao em không dùng pháo đầu nữa à ?

Anh hỏi, quân cờ xoay xoay trong tay lưỡng lự. Cô sướng như điên, nhưng cố giả tảng như không hay biết. Ah, anh đã phải cân nhắc khi đánh cờ với cô. Phải, vì thế cờ này cô bày riêng cho anh mà. Pháo gánh đã chẹt hết mọi đường thông từ bên sân anh sang phía sân bên cô. Thiên la địa võng đã giăng kín. Cô không thể để anh tung hoành mãi được.

- Tuần trước em vừa đọc lại bộ Thập đại ác nhân. Nó mới được tái bản lại.

- Thật sao – Anh hỏi, mắt sáng lên rực rỡ.- Nó tái bản từ bao giờ thế, anh không biết, trời đất, phải đi mua ngay mới được

Cô mỉm cười hài lòng, đẩy con xe lên chẹn ngang đường con mã của anh :

- Vâng, giấy trắng bóng loáng. Em đã mua rồi, nhưng cảm giác không còn được như xưa nữa.

- Sao lại thế - Anh kéo xe sang giữ mã, ngạc nhiên ngước mắt nhìn cô

- À, tại giấy trắng quá – Cô thở hắt ra chán nản – Tại đọc giấy đen quen rồi. Khổ quen rồi, sướng không chịu được.

Anh cười phá lên thích thú, cốc nhẹ lên đầu cô.

Anh và cô có bao nhiêu sở thích chung nhỉ. Không rõ, chỉ biết rằng nhiều lắm. Có những cái anh biết, rồi anh dạy cô. Có những cái hai anh em cùng học. Chỉ biết theo thời gian, không có gì là bí mật giữa hai người nữa.

Duy Anh chợt nắm tay anh nhõng nhẽo :

- Tuấn Anh, ăn quân cờ nữa đi. Tháp của em chỉ còn thiếu mỗi cái ngọn nữa thôi.

Cô cố ghìm mình để không nổi xung lên. Một thời chỗ đó đã từng là của cô, và cô cũng ngồi đó, xếp những quân cờ thành những cái tháp nhiều tầng. Nhưng thời đó đã xa lắm rồi, và cô đã chuyển từ ngồi cạnh sang ngồi đối diện với anh. Cô không nhớ tiếc gì cái vị trí đó, nhưng cô gai mắt với cái kiểu nhõng nhẽo giả tạo như thế. Một đứa bé mười tuổi thì làm thế còn chấp nhận được, chứ một một đứa con gái hơn hai mươi tuổi thì.... Cô cười khuẩy vào cái dáng õng ẹo đó, nó lại càng trở nên gai mắt hơn khi nó cố bám riết anh.

Khùng, nó lấy cái gì mà tranh với cô kia chứ. Cho dù hiện tại, cô có ở xa anh hơn nó đi chăng nữa, thì khoảng thời gian ngọt ngào giữa anh và cô vẫn đang tồn tại. Cô có quá gian manh không khi đã đắp đầy những mối liên hệ giữa cô và anh trước khi cô rời đi.

Anh là người tài hoa. Mọi người đều bảo thế và cô cũng biết thế. Anh biết vẽ, và vẽ rất đẹp. Cô thích ngồi cạnh ngắm nhìn anh phác họa rồi tô màu lên những tờ báo tường nhân ngày 20-11 hoặc 8-3. Và cô được giao nhiệm vụ nắn nót viết những bài định sẵn lên đó. Những cái đó như mật đường thu hút lũ con gái bu chặt lấy anh, Duy Anh chỉ là một trong số đó, có gì mà phải ngại chứ.

- Dạo này anh còn đọc truyện nước ngòai nữa không. Hôm trước em vừa đọc được quyển Đất tiền đất bạc, nghe nói bộ này là phần trước của Bố già đó.

Anh cười khóai chí

- Lạc hậu quá, anh đọc bộ này lâu rồi. Nói chung là cũng không hay lắm. Không hay bằng mấy bộ kia, nhưng còn dễ đọc hơn Đấu trường đen

Cô không nói thêm, chăm chú nhìn vào bàn cờ. Cô càng ngày càng trở nên giống anh từ bao giờ nhỉ. Từ một con bé tám tuổi suốt ngày lẽo đẽo theo anh, cô đã chuyển lên ngang hàng với anh từ lúc nào không biết. Anh đã dạy cô tất cả nhưng điều đó không có nghĩa là cô không thể ngang hàng với anh, vì sao ư, vì cô luôn tiến về phía anh một cách thần tốc và luôn luôn lăm le vượt qua anh. Anh không coi cô là em mà là bạn, một người bạn tri kỷ có thể bàn luận về mọi thứ. Thế giới này dường như chỉ có hai người, cô đã từng nghĩ như vậy, và xung quanh anh và cô, lũ trẻ đồng trang lứa lít nhít với những trò chơi quá đỗi tầm thường tẻ nhạt. Sao có thể sánh được giờ

Đưa mắt nhìn Duy Anh đang dựa vào anh, cô hơi thấy bực mình một chút. Khi cô tưởng như mình đã có tất cả thì Duy anh đã xuất hiện. Nó cũng tầm thường như những đứa con gái khác, đỏng đảnh õng ẹo, nhưng phải chăng vì thế mà anh và mọi người coi nó là con gái. Lúc đó cô mới choáng váng nhận ra rằng, cô là bạn, không phải là người con gái của anh. Là bạn, chỉ là bạn. Những tiếng đó như những nhát búa đập mạnh vào đầu cô. Có một phút giây nào đó, cô đã từng mong mình tầm thường như nó, ngây ngô và mơ hồ với tất cả mọi thứ.

Không, cô không thể làm như vậy. Cô biết cô là người quan trọng nhất với anh mà, là người quan trọng nhất, nhưng là người bạn quan trọng nhất. Dù sao, thế cũng được. Quan trọng là được.

Cô đẩy con mã sang phần sân bên anh. Anh vụt thốt lên :

- Nước cờ tuyệt diệu.

2.

Trời không nóng lắm, nhưng căn nhà vẫn có vẻ bức bối oi nồng. Cô thở dài, tắt máy tính rồi đi ra khỏi nhà. Trời đêm mát dịu, mấy ngọn đèn đường hắt thứ ánh sáng mờ mờ, vàng vọt xuống khoảng không gian tối om, vắng vẻ. Thỉnh thoảng có thể thấy mọt vài bóng người đi dạo buổi tối, tay nắm tay, vui vẻ hạnh phúc.

Cô bước chầm chậm, đầu óc mênh mang vô định. Không, cô không buồn mà chỉ có cảm giác trống vắng. Cô có yêu anh không nhỉ, chắc là không đâu, chỉ là... cô không biết phải định nghĩa cái tình cảm này như thế nào, chắc là, chỉ là sự ham muốn được sở hữu anh. Đó không phải là tình yêu, cô đã phát hiện ra điều đó từ lâu rồi. Nhưng tại sao lại là nó, đứa con gái tầm thường chẳng biết chút gì cả, chẳng có lấy một chút gì gọi là đồng cảm hay hiểu biết về những thứ mà cả anh và cô đều tâm đắc. Khùng thật, con trai là cái giống gì vậy, sắp kết hôn ah, lóa mắt vì cái vẻ bề ngòai nên sẵn sàng kết hôn với mộ đứa khác hẳn mình ư. Không phải người ta lấy vợ về làm bạn ư. Anh yêu nó ư. Không thể chịu đựng nổi điều đó, anh yêu nó chứ không yêu cô, khôi hài thật, dù cô mới là người hiểu anh nhất. Cô ngu ngốc hay anh ngu ngốc đây.

Lầm bầm tự nguyền rủa mình, cô đứng sững lại. Câu đâu yêu anh, sao cứ phải suy nghĩ mãi về nó làm gì. Tốt nhất là nên đi làm một ván cờ cho thỏai mái. Cô tặc lưỡi, rẽ về phía nhà ba. Từ ngày chuyển nhà, cô đã tìm được một bạn cờ mới. Thằng bé kém cô gần chục tuổi nhưng đánh cờ rất chắc tay, và cô rất khóai chơi với nó. Không có anh, cần gì, cô còn đầy bạn.

Căn nhà đóng cửa im ỉm. Cô chưng hửng gõ vào đầu một cái. Ngốc thế, cô quên mất là hôm nay thằng nhóc phải đi học cờ. Thế là hết. Đành quay lại căn nhà bức bối khó chịu đó vậy.

- Điện thoại của cháu rơi kìa

Một giọng nói vang lên đột ngột. Cô giật mình quay lại, cái điện thoại đang rung lên ầm ĩ trên tay ông già kia quả là quen thuộc. Lúc nãy cô nhét sơ nó trong túi, chắc nó rung dữ quá nên đã rơi ra, vậy mà cô không để ý. Cô đón lấy cái điện thoại, ngỏ ý với ông già :

- Dạ, cháu xin

Cô thờ ơ mở nắp, không buồn coi xem ai gọi đến :

- Alô !

- ...

- Phương hả, có chuyện gì vậy ?

- ...

- Biết rồi, chiều đã nghe mẹ nói rồi. Hôm đó sẽ về..

- .......

- Chắc ăn hỏi thì không đâu, chỉ lúc cưới thôi.

- ....

- Không sao đâu. Không, đang bận. Uh,. Vậy thôi nhé, gặp lại sau. Bye bye

Cô thẫn thờ nhét cái điện thoại vào túi. Chợt nhớ ra người đã nhặt hộ điện thoại, cô vội quay lại mỉm cười :

- Dạ, cháu sơ ý quá. Cám ơn ông đã nhặt hộ cháu điện thoại. May có ông

Ông già mỉm cười :

- Không có gì – Rồi ông nheo mắt – Có phải cháu hay đến chơi cờ với Tùng không nhỉ

Cô đáp :

- Dạ, vâng, thỉnh thoảng chơi cho vui thôi ạ. Cháu có biết gì đâu.

Giờ cô mới để ý, ông già đang ngồi chơi cờ một mình. Những người già như thế này khá nhiều, đam mê mà không có bạn san sẻ, con cháu giờ bận rộn với bao điều khác, sá gì đến mấy thú chơi tao nhã thế này.

Ông già đưa tay xoa bàn cờ nói :

- Thằng Tùng nói cháu chơi khá lắm

Cô tự nhiên ngồi xuống đối diện với ông lão, sắp cờ vào bàn.

- Cháu có biết mấy đâu. Con gái mà, chơi cho biết thôi, chứ đâu giỏi

Ông lão cười khà khà, nói :

- Vậy chơi thử một ván coi.

Cô nhấc quân đánh ngay, không khách sáo. Khác hẳn với Tùng, ông lão đi chậm chạp từng nước cờ, đánh đâu chắc đó. Cô hầu như không nhìn bàn cờ trong mấy nước đi đầu, đã thành thói quen, trong khoảng chục nước đầu, cả cô và thằng bé không bao giờ nhìn xem đối phương đi như thế nào, vì đã quá quen thuộc, và cứ tự do nhấc quân như một thói quen. Giờ cũng vậy. Thực ra cô hầu như không để ý xem đối phương đi như thế nào, bao giờ cô cũng lo bày thế trận bên mình trước.

Ông lão buột miệng khen :

- Cờ thủ khá lắm. Liên hoàn chặt chẽ, quân này đỡ quân kia, thế chặt chẽ nhỉ.

Cô lại mỉm cười, dù lời khen này cô đã nghe nhiều. Không phải nói ngoa, chứ cô cũng là một tay chơi khá. Nước cờ liên hoàn này của cô muốn phá được thì cũng phải tốn khá nhiều công sức. Nhưng cô đâu ngờ rằng, ông già cũng đánh cờ thủ. Cô chợt lúng túng. Thường thì bên đối phương tấn công, còn cô chỉ chống đỡ, và hễ quân nào sang thì mất biệt quân đó. Vì thế cờ của cô khá rắc rối, bên đối phương thường sắp quân nhanh hơn cô, nên thường tấn công sang sớm hơn. Và thường không có đường trở về. Nhưng ông lão này thì khác. Ông sắp quân còn lâu hơn cô. Và khi đến lượt, cô không biết phải nhấc quân nào sang. Không biết phải đi quân nào

Cô thẫn thờ nhìn bàn cờ hoàn hảo của mình. Nó quá hòan hảo, đến mức, cô không biết phải bỏ quân nào, giữ nguyên quân nào. Phải chăng đó cũng chính là lý do anh đã lấy người khác. Một người khác. Như bàn cờ thủ này đây, cô đã giăng đầy những cái bẫy xung quanh anh. Nhưng thế trận đó dường như là quá sức đối với cô, cô có thể dựng nó ra nhưng lại không đủ sức sử dụng nó, để rồi cho đến một ngày chính cô đã vướng chân trong cái đống bẫy lùng nhùng của chính mình.

Đến bây giờ cô mới hiểu rằng, giống nhau chỉ có thể là bạn, khác nhau mới thành được người yêu. Nhưng liệu có ích gì kia chứ. Cái thế trận phòng ngự tuyệt vời kia của cô cuối cùng cũng chẳng để làm gì, để rồi, giờ đây, cô đứng lửng lơ không thể trở thành đối thủ xứng đáng của anh mà cũng không thể trở thành người con gái yếu đuối để anh có thể che chở. Cờ thủ, tuyệt đó, nhưng khi cả hai bên cùng thủ thì rốt cuộc ván cờ đã trở thành bế tắc.

Sau tất cả những việc đã làm rốt cuộc cô đã được cái gì. Chẳng được gì cả chăng. Cuộc sống không phải là một ván cờ, nó đâu cho phép cô dàn quân chơi lại. Dù muốn dù không cô vẫn phải đi tiếp trên con đường mình đã chọn. Cô biết mình sai, nhưng liệu có ích gì, khi mà cô không có cách nào sửa chữa những cái sai đó.

Nhưng nếu được làm lại thì sao. Chắc cô vẫn cứ đi theo con đường mình đã chọn. Bởi cô hình như cô đang lờ mờ hiểu ra rằng, cô đã làm tất cả những điều đó cũng vì lòng ham thích của mình chứ không chỉ là để gây sự chú ý đối với anh. Chính sự ganh đua hiếu thắng trong con người cô đã làm anh không coi cô là một đứa con gái, mà coi cô như một người bạn, một đối thủ . Chẳng phải cô đã thích ngồi ở vị trí đó hơn là phía sau anh hay sao.

Thôi thì đành vậy. Dù gì đi chăng nữa, anh vẫn là người bạn tốt nhất của cô. Cho dù anh có thuộc về ai đó đi chăng nữa, hoặc yêu hoặc kết hôn với một ai đó đi chăng nữa, thì mãi mãi, trong trái tim anh, hình ảnh cô vẫn không bao giờ suy suyển. Và như thế là đủ

Một ngày nào đó, anh sẽ phải hối hận vì đã không chọn cô. Đó là sự trừng phạt lớn nhất đối với anh rồi, đúng không. Và cô hãy bình thản sống để đợi cho đến ngày đó

Cô chợt nhận ra rằng, cô đã không đủ tài hoa như cô nghĩ, nhưng kiên nhẫn thì có thừa.

Một ngày nào đó.

Không có nhận xét nào: