10/08/2010

Bùn loãng cũng trát được tường - II

Chương 2 Không thể không phát tài

Ngày ta sinh ra, cha ta vui quá phát khóc, lau nước mắt xong, vội vội vàng vàng chạy vào trong thính sảnh nhà ta, giờ phút này đây trong đó đang đầy chặt võ lâm nhân sĩ ngồi chờ hóng tin tức.
Từ sau khi cô cô của ta qua đời, cả võ lâm đề quan tâm tới tình hình sinh đẻ của Mộ Dung gia, cùng chờ đợi vị thiên hạ đệ nhất cao thủ tiếp theo sinh ra. Đồng lứa với cha ta lúc ấy chỉ còn có cha ta là có thể sinh con.
Cần thuyết minh bổ sung một chút, quá trình sinh con của Mộ Dung gia hoàn toàn theo một quy luật, mặc kệ nam nhân của Mộ Dung gia cưới mấy lão bà, khoảng cách giữa hai hài tử mới sinh không vượt quá ba năm. Nếu quá ba năm vẫn chưa sinh hài tử, như vậy có thể khẳng định hắn tịt ngòi. Chuyện này đã được kiểm chứng qua tổ tiên bao nhiêu đời. Cho tới bây giờ cũng chỉ có một ngoại lệ, chính là em họ của tổ phụ ta, do ngài ấy xuất gia, cả đời không sinh con.
Cho nên, có thể nói ta sinh ra dưới con mắt hau háu của hàng vạn người, trong đó không yên tâm nhất chính là vị thiên hạ đệ nhị cao thủ, hiện tại dự khuyết vị trí thiên hạ đệ nhất cao thủ.
Cha ta đứng ở trước đài, nghiêm túc tuyên bố, hài tử mới sinh là con trai. Phía dưới những tiếng hoan hô vang lên ầm ĩ, làm ba ngày sau cha ta vẫn thấy mãng nhĩ ong ong.
Kế hoạch "Giai nhân tuyệt đại " chính thức khởi động, như đã định trước, bước đầu tiên chính là : Giấu diếm giới tính.
Hạ lễ thu được lúc ta sinh ra có thể nói cao nhất trong lịch sử Mộ Dung gia, trong đó có một phần rất lớn đến từ vị dự khuyết vị trí thiên hạ đệ nhất cao thủ.
Đến lúc ta được ba tuổi, thê thiếp của cha ta cũng không sinh thêm được một hài tử nào nữa, chứng tỏ thế hệ này của Mộ Dung gia hoàn toàn tiệt sản, như vậy có thể nói, thế hệ này Mộ Dung gia không sinh ra con gái.
Lúc này, anh họ lớn nhất của ta mới lên chín tuổi, nhà Mộ Dung vốn có tập quán kết hôn muộn, thế hệ sau có sinh ra con gái hay không thì chưa biết, có một hoặc cùng lắm là hai thôi. Cho dù thật có thể sinh ra nữ nhi, ít nhất cũng phải mười mấy năm nữa, lại đợi nàng lớn lên, chắc cũng phải thêm mười mấy năm nữa.
Vì thế cả võ lâm sôi trào, suốt ba mươi năm tới hoặc lâu hơn nữa Mộ Dung gia sẽ không có nữ nhi. Lũ tôm tép bọn họ rốt cuộc có thể thoát khỏi bóng ma của nữ nhân Mộ Dung gia, tha hồ hãnh diện. Về phần sau ba mươi năm nữa, con cháu có phúc của con cháu, mọi người tự dựa vào vận khí của mình đi. Đàn ông từ già tới trẻ hãy tranh thủ tận hưởng lạc thú trước mắt đi.
Trong đó cao hứng nhất phải kể đến cái vị dự khuyết vào vị trí thiên hạ đệ nhất kia, rốt cuộc hắn có thể thở dài nhẹ nhõm, ba mươi năm nữa đủ khiến hắn tới tuổi về hưu rồi.
Sinh nhật ba tuổi của ta tự nhiên xuất hiện rất nhiều người tự ý đến chúc mừng, một lần nữa lại trở thành sự kiện náo nhiệt nhất ở Mộ Dung gia. Ta thu được đủ mọi loại lễ vật, như dạ minh châu lớn bằng cái bánh bao, nhân sâm lớn bằng đứa trẻ con, rồi bảo kiếm chém sắt như chém bùn. Lễ vật không ngừng cuồn cuộn chạy tới Mộ Dung sơn trang, chất đầy phòng trống rồi còn tràn ra tới nửa sân. Phải biết sân nhà ta lớn ít nhất tới năm mẫu đó.
Trong đó phần lễ vật lớn nhất vẫn tới từ phía vị dự khuyết, nhầm nhầm, hắn đã chính thức trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ. Sau này theo hồi ức của cha ta kể lại, lúc đó kẻ kia cực kỳ kích động nói năng lắp bắp, nắm tay cha ta lắc qua lắc lại rồi mới lập bập chúc mừng. Vẻ mặt hắn mừng như điên, nếu không đủ tin tưởng với nương thân, khéo cha ta hoài nghi hắn mới chính là thân sinh phụ thân của ta.
Khoảng thời gian đó, nhờ vào đám quà tặng này, Mô Dung gia sống hết sức xa hoa. Dao thái của nhà ta chính là Ngư Trường Kiếm, đạn bắn chim của bọn anh họ ta là long nhãn đại trân châu, mà chọi đuổi bọn khiếu hóa tử cũng đều là vàng lá. Bởi vậy Cái Bang mới đem tổng bộ dời đến ở nhà cách vách nhà ta, cũng cũng dẫn đến mối liên hệ dây dưa với nhà ta nhiều năm sau.
Hạ nhân nhà ta coi nhân sâm như củ cải mang ra ăn, đến nỗi nửa đêm trong sơn trang Mộ Dung xuất hiện ánh mắt xanh lòe, cũng bởi vì bổ quá. Bên ngoài bắt đầu thấy có tin vịt rằng, Mộ Dung sơn trang là tòa quỷ trạch.
Đại bá nhà ta cũng là một người biết suy nghĩ, hắn cho rằng cứ để như vậy cũng không hay ho gì, trải qua một đêm suy nghĩ kĩ càng, hắn quyết định mở một loạt cửa hàng, mang đám lễ vật này bán đổ bán tháo ra bên ngoài.
Cứ như vậy, Mộ Dung gia lập tức chiếm lĩnh tất cả các lĩnh vực châu bảo, dược liệu. Phải mất tới ba năm, khố phòng của Mộ Dung gia mới có không gian trống.
Tài phú của Mộ Dung gia tựa quả cầu tuyết, càng lăn càng tụ nhiều. May mắn là có tiền trang, bằng không ngân phiếu lại phải chất đầy trong phòng ở.
Cuối cùng, Mộ Dung gia chiếm vị trí Bảng Nhãn trên bảng " Phúc Lộc thọ" nêu danh những tài phú người Hoa, chỉ thua mỗi cái tên nhà giàu mới nổi Chu Nguyên Chương. Hắn lúc ấy chỉ vào một câu nói " chỗ quái nào mà chả là đất của nhà vua "(1) mà mà trở thành đại đại gia trong giới điền sản. Thêm vào đó lại có gia tài hàng vạn của đám phú ông bị bắt sung công, lại có dân chúng cả nước đóng thuế góp vốn với hắn. Ngươi có dùng đầu ngón chân để nghĩ, cũng biết là không ai có thể so sánh với hắn.

(1) : Nguyên văn : mạc phi vương thổ, suất thổ chi tân

Không có nhận xét nào: