7/7/10

Tam sinh tam thế - Chương mở đầu

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Chương mở đầu

Tác giả : Đường Thất công tử


Ba trăm năm sau
Đông Hải Thủy Quân mới sinh thêm một đứa con trai, vì chuẩn bị lễ đầy tháng cho con, liền lên tận điện Lăng Tiêu xin nghỉ mấy ngày. Thiên Quân nhắm một con mắt, mở một con mắt, tùy theo ý hắn.
Đa Bảo Nguyên Quân cảm thấy tò mò, bất quá một cái tiệc rượu mà thôi, sao phải mất nhiều công sức như thế.
Kết quả là ngày hôm đó, sau khi bãi triều, hắn liền vội vàng đuổi theo Nam Đấu Chân Quân, vốn là người xưa nay vẫn giao hảo với Đông Hải Thủy Quân, ý muốn tìm hiểu đến tận cùng.
Cửu Trọng Thiên này vốn là một nơi cực kỳ nhàm chán, chúng tiên đối với việc Đông Hải Thủy Quân xin nghỉ tới vài ngày cũng quan tâm, thấy Đa Bảo Nguyên Quân mở đầu, liền cùng vây lấy Nam Đẩu Chân Quân ở trước điện.
Nam Đẩu Chân Quân cực kỳ ngạc nhiên nói : " Các vị tiên hữu chẳng lẽ không biết, dạ yến nửa tháng sau tại Đông Hải, vị cô cô của Thanh Khâu kia cũng có mặt hay sao ?"
Bên trong Đông Hải, là đông hoang, tên gọi Thanh Khâu.
Nói tới đây, Chân Quân đặc biệt chắp tay hướng về Thanh Khâu ở phía chính đông vọng bái, rồi mới tiếp tục nói : " Vị cô cô kia hai mắt có tật, không thể nhìn vào ánh sáng chói mắt, trong khi đó long cung của Đông Hải lại tường san hô, ngói lưu ly, vàng ngọc chói lòa, chính vì vậy mà Đông Hải Long Quân phải bôn ba khắp chốn tìm kiếm thanh hạnh thảo, để tạo thành vách ngăn ngăn lại tầng ánh sáng đó.
Lời vừa thốt ra, đám người trước điện Lăng Tiêu cùng ồ lên.
Vị cô cô mà Nam Đẩu Chân Quân vừa kể tới chính là con gái của Bạch Chỉ Đế Quân, họ Bạch, tên duy nhất có một chữ "Thiển", tổ tiên là viễn cổ thần, để tỏ vẻ kính lễ, chúng tiên đều gọi nàng hai chữ "cô cô".
Từ thời Bàn Cổ một búa khai thiên địa tới nay, các tộc chinh chiến không ngớt, thiên địa đổi chủ mấy lần, viễn cổ thần nhân phần lớn đều ứng kiếp, kẻ biến mất tất biến mất, kẻ ngủ say đều đã ngủ say.
Còn tồn tại trên đời này, nhìn khắp thiên hạ, bất quá chỉ còn họ tộc Thiên Quân ở trên Cửu Trọng Thiên này, thượng thần Chiết Nhan ở Thập Lý Đào Hoa phía đông Đông Hải và một nhà Bạch Chỉ Đế Quân ở Thanh Khâu quốc.
Nói đến Bạch Thiển này, không thể không nói tới một sự việc khá bí mật của gia tộc Thiên quân.
Thiên hạ truyền rằng, năm vạn năm trước, Bạch Thiển và nhị hoàng tử Tang Tịch của Thiên Quân đã đính thân, vốn cũng là một mối lương duyên tốt đẹp môn đăng hộ đối, chính là không hiểu vì sao Tang Tịch lại vừa mắt tỳ nữ của Bạch Thiển, sống chết cũng phải từ hôn với Bạch Thiển.
Bach Chỉ Đế Quân không chịu nổi nhục, cùng thượng thần Chiết Nhan lên tận Cửu Trọng Thiên gặp Thiên Quân nói lý lẽ.
Thiên Quân tức giận, truyền lưu đày Nhị Hoàng tử, đày hắn đi bắc địa, phong hắn làm Bắc Hải Thủy Quân. Lại ban thiên chỉ, bất kỳ kẻ nào trong Thiên Tộc, sau khi kế nhiệm Thiên Đế đều phải kết hôn với Bạch Thiển.
Hơn ba trăm năm trước, Thiên Quân thông cáo tứ hải bát hoang, phong trưởng tôn Dạ Hoa kế nhiệm Thiên Đế.
Thần tiên trên Cửu Trọng Thiên đều nghĩ rằng, chỉ dăm ba ngày sau sẽ được uống rượu mừng của Dạ Hoa và Bạch Thiển. Nhưng ba trăm năm đã trôi qua vẫn không nghe được chút tin tức đồn đại nào về hôn lễ giữa hai người.
Chỉ nghe nói, Dạ Hoa quân tuy có con trai, nhưng địa vị chính phi vẫn để trống. Mà Bạch Thiển rốt cuộc vẫn sống ở Thanh Khâu quốc, bất kể thiếp mời của ai đi chăng nữa cũng chẳng thỉnh nổi nàng.
Trai chưa thành hôn, gái chưa lấy chồng, nhưng hai nhà cũng tuyệt nhiên không chút nóng nảy, đúng là một cái sự lạ kỳ.
Chúng tiên rụt rè cảm thán một hồi, rồi lại khen Đông Hải Thủy Quân có thật có phúc khí, cô cô mấy vạn năm chưa từng bước chân ra khỏi Thanh Khâu, hiện giờ hắn cũng thỉnh động cho được, thật là có mặt mũi.
Nam Đấu Chân Quân gật đầu nói " Vốn là một sự kiện rất có mặt mũi, nhưng mấy ngày gần đây Đông Hải Thủy Quân lại thập phần ưu phiền, bởi không nghĩ rằng cô cô chịu tiếp nhận thiếp mời dự tiệc, nên trước đây đã mời thêm cả vị Bắc Hải Thủy Quân. Hôm trước lại nghe nói, Dạ Hoa quân mang theo tiểu thiên tôn dạo chơi ở Đông Hoang, cũng thuận đường tới Đông Hải một chuyến. Ba người tất chạm mặt ở yến hội, Đông Hải Thủy Quân bây giờ trong lòng đầy run sợ, chỉ sợ lúc đó lại gây ra cái tai họa gì.”
Trên Cửu Trọng Thiên này phần lớn đều là lão thần tiên có kiến thức, chuyện của Bắc Hải Thủy Quân, Bạch Thiển ở Thanh Khâu với vị kế nhiệm Thiên Đế đều đã nghe qua. Chỉ có một tiểu tiên hồ đồ mới phi thăng không lâu là ngốc nghếch hỏi : "Vị cô cô ở Thanh Khâu kia là ai, nàng với Dạ Hoa Quân, Bắc Hải Thủy Quân từng kết thù sống chết sao?"
Chúng tiên đành giải thích một hồi đến khô cả nước bọt, trong quá trình giải thích này lại gợi ra rất nhiều kỳ văn dật sự.
Tiểu tiên ngốc nghếch kia vẫn không hiểu được trọng điểm, thần tình mê mẩn nhìn vào mặt quạt " Bắc Hải Thủy Quân tình nguyện đắc tội Bạch Chỉ Đế Quân để kết hôn với vị tỳ nữ kia của cô cô, thật không biết phong tư của vị tỳ nữ kia như thế nào?”
Đa Bảo Nguyên Quân che miệng ho khan một tiếng " Bản Quân thật ra đã gặp qua nàng kia, ngày xưa Nhị Hoàng tử từng mang nàng đến quỳ trước mặt Thiên Quân, mong cấp cho nàng một cái danh phận, quả thật cũng là mỹ nhân hiếm có, bất quá so với vị nương nương của Bạch Chỉ Đế Quân kia, còn kém xa lắm. Bản Quân dù chưa gặp qua cô cô, nhưng nghe đồn cô cô rất giống mẫu thân, mà còn đẹp hơn tới ba phần."
Vị đại tiên già nhất trong đám thần tiên là Nam Cực Tiên Quân khẽ vuốt chòm râu trắng xóa dài chấm đất, trầm ngâm nói " Hồi nhỏ lão nhân thật ra có gặp qua cô cô một lần, lúc đó lão nhân vẫn còn là đồng tử đứng hầu ở bên Thiên Quân, lúc Người đến chỗ thượng thần Chiết Nhan xem hoa đào. Cô cô đứng ở trên cây đào nhẹ nhàng nhảy múa, người ở quá xa, chỉ có thể thấy hồng y chiếu rực hoa đào, khung cảnh cực kỳ mạn diệu, cực kỳ mạn diệu"
Chúng tiên đều thở dài than thở, giai nhân khuynh thành như thế cũng bị từ hôn, thiên ý thật khó dò. Trò chuyện than thở hồi lâu, cuối cùng cũng thỏa mãn tán đi.
Từ đó trở đi, cho tới lúc Đông Hải Thủy Quân phát ra thiếp mời chiêu đãi tiệc đầy tháng ở tứ hải bát hoang, đều nói ở sau.

Không có nhận xét nào: