Hiển thị các bài đăng có nhãn TSTT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TSTT. Hiển thị tất cả bài đăng

10/8/10

Bùn loãng cũng trát được tường - Truyện bên lề

Truyện bên lề :

1. Một số sự thực

Mộ Dung đại bá nói " Tiểu Chính chẳng qua bắt đổi tên sản nghiệp thành tên nàng, kỳ thật cũng ta thích tiêu xài thế nào nàng đều mặc kệ"
Người hầu nhà Mộ Dung nói : " Nô bộc nhà bọn họ đã ngộ cực kỳ tốt, con cháu cũng có thể vào làm thì còn tốt hơn. Lúc đấy vì thải bớt người làm mà tốn không ít công sức"
Các vị hương thân nói : Cái Bang phúc lợi tốt lắm, địa vị cũng cao, chỉ cần nghèo là có thể vào Cái Bang.

2 Sự nghi hoặc của Yến Vương

Trước khi chết, Yến Vương triệu kiến Trịnh Hòa, nói : " Trịnh Hòa, trẫm sắp quy thiên, rốt cuộc ngươi có thể nói cho trẫm biết, ngươi có phải là nữ nhân hay không. Đừng bắt trẫm mang theo bí ẩn này xuống mồ, trẫm chết cũng không nhắm mắt á"
Trịnh Hòa gật đầu đáp phải.
Yến Vương vui mừng nói : " Quả nhiên là như thế, vẫn là trẫm khôn ngoan nhất, kẻ không giống nữ nhân chút nào như ngươi mà cũng bị trẫm nhìn thấy, có thể nói trẫm sống không uổng đi" Nói xong rồi đột ngột qua đời.

3. Tâm sự của Trình mụ mụ

Ta dạy dỗ Dục Chi thường ngày ôn nhuận như ngọc, nhân phẩm đoan chính, lại biết thương xót chúng sinh, mọi người đều nói hắn là Bồ Tát đầu thai. Có điều kẻ làm mẫu thân như ta cũng không vui vẻ cho lắm, đứa nhỏ này quá hoàn mỹ, chưa bao giờ phạm sai lầm, cũng khoan dung mọi lỗi lầm của người khác, hoàn mỹ đến mức thế gian này chưa từng có, đến gần hắn chỉ sợ thế là khinh lờn hắn. Hài tử nhà người ta làm việc gì xấu đều chạy về chui làm lòng mẫu thân làm nũng, mà bản thân ta đường đường là một mẫu thân lại chỉ có thể một lòng kính ngưỡng nhi tử của mình
Cho đến năm hắn mười tám tuổi, liên tục có người đến nhà cầu thân, hắn lại không quan tâm. Thậm chí có một nữ tử được ta ngầm đồng ý cởi hết quần áo nằm trên giường hắn, hắn lại giống hệt như tượng gỗ, mí mắt cũng không động đậy, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở nàng cẩn thận kẻo bị cảm lạnh. Sau đó hắn chẳng nói gì cả, làm ta xấu hổ đến mức ba ngày không dám nhìn mặt hắn. Ta nghĩ có khả năng hắn đúng là thế thân hạ phàm của Bồ Tát đầu thai thật.
Ta với phụ thân hắn cơ hồ tuyệt vọng, hắn là con trai độc nhất của chúng ta, lại không thể bắt hắn lấy vợ, Trình gia chắc sẽ tuyệt tử tuyệt tôn.
Sau đó hắn lại tới Yến Vương phủ hành nghề y, trong lúc loạn lạc, hắn lại mang đồ đệ là Trịnh Hòa về nhà một lần, đó là một tiểu nam hài mũm mĩm. Lần đầu tiên ta mới biết, hóa ra Dục Chi cũng có cảm xúc.
Trịnh Hòa vừa gặp lão gia nhà ta đã kêu lên " Sư phó, trên người phụ thân của sư phụ cũng có cái hương vị này. Ồ, lại còn nồng đậm hơn cả ngươi"
Ta thấy sắc mặt Dục Chi hơi thay đổi một chút, có phần không thích, lại mang chút khẩn trương.
Tiếp theo Trịnh Hòa nói : " Bất quá ta vẫn thích ngươi nhất, không nồng, không nhạt, rất vừa phải"
Sắc mặt Dục Chi hòa hoãn lại, hình như mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc hai người bọn họ ở chung với nhau cũng rất kỳ quái, Trịnh Hòa hình như chẳng coi Dục Chi giống như thần thánh, mà tùy ý sai bảo hắn, toàn dùng những lời lẽ thô tục để đối xử với hắn hết lần này tới lần khác.
Đương nhiên Dục Chi vẫn dễ dàng tha thứ, có điều cái thái độ dễ dàng tha thứ đó lại không giống thái độ lúc đối xử với người khác, lại toát ra một cảm giác vô cùng dung túng thân thiết. Dục Chi còn có thể nhíu mày vì Trịnh Hòa, có thể cười thoải mái, lại có thể lắc đầu nhăn nhó không thôi. Càng ly kỳ hơn nữa, chính là Dục Chi lại ngủ chung với Trịnh Hòa. Trước kia, đối với mọi người nhà ta, phòng của hắn giống như phòng thờ vậy, không ai dám tùy tiện bén mảng tới.
Ta cơ hồ cảm động đến rơi nước mắt, rốt cuộc kẻ đánh vỡ hào quang của Dục Chi đã tới, con ta không phải Bồ Tát, hắn rõ ràng là một con người.
Cho nên, tuy Trịnh Hòa cực kỳ vô lại, có thể làm thánh nhân phát điên, ta lại cố gắng đối tốt với hắn. Chẳng qua ta tiếc Dục Chi không sớm gặp hắn, nếu gặp phải thang thuốc mạnh mẽ này, nói không chừng con cháu ta đã lớn đùng rồi.
Ngày hôm đó, nhận được tin của A Quý gửi về, ta suýt phát điên. Sao lại có thể như thế. Con ta sao có thể thành loại người như thế ? Nếu như Trình gia ta nhất định vô hâu, ta thà để cho hắn giống như thần tiên ngồi trên bàn thờ cúng bái. Ta cực kỳ nổi giận vôi vàng chạy tới Nam Kinh, trong lòng hận Trịnh Hòa muốn chết, cũng hối hận muốn chết. Tại sao ta có thể quên. Cho dù thuốc tốt đến đâu, ăn nhiều cũng có hại, đáng lẽ ta phải ngăn chặn bọn chúng sớm một chút.
Mấy ngày nay tâm tình đột nhiên chuyển sang vui vẻ trở lại, không ngờ Trình Hòa hóa ra lại là nữ nhân. Ta cao hứng muốn hát, hóa ra con trai ta cũng thích con gái. Ta sắp có con dâu, sau này còn có thể ôm cháu chắt.
Ta vui mừng khôn xiết nhìn cảnh Dục Chi bái thiên địa, buổi tối ta và lão gia hai người ôm nhau khóc rống một lúc, rốt cuộc chúng ta đã đợi được tới ngày hôm nay, rốt cuộc có thể đối mặt được với liệt tổ liệt tông.
Có điều, tại sao lại thành như thế. Nàng, nàng, nàng lại là người của nhà Mộ Dung ? Ngày đó lục lại gia phả làm thuốc của tổ tiên, lòng ta lại chìm xuống tận đáy cốc, đến khi biết nàng còn dùng thuốc tránh thai, tim ta còn không tìm thấy chỗ nào để mà rơi xuống nữa. Phải dùng hai viên "Tốc hiệu cứu tâm hoàn", rốt cuộc tim ta mới có thể nổi lên đập tiếp.
Sau ta muốn để cho Dục Chi nạp thiếp, Dục Chi không chịu, mà Tiểu Chính tuy đồng ý, nhưng lại không chịu cho bọn họ ngủ cùng Dục Chi, thế thì cũng chẳng khác gì. Ai dza, xem ra Trình gia ta chắc phải tuyệt hậu.
Không nghĩ tới là không nghĩ tới, bọn họ đi Tây Dương một hồi, cuối cùng trở về ôm theo một đứa cháu cho ta. Ta lại phải dùng thêm hai viên "Tốc hiệu cứu tâm hoàn", mới có thể kéo được trái tim đang bay bổng trên bầu trời trở về.
Về sau, ta có bốn cháu trai và một cháu gái, mà Dục Chi càng ngày càng giống người thường, quan hệ với chúng ta cũng thân mật hơn rất nhiều.
Cảm tạ Tiểu Chính, chẳng nhưng sinh cho ta nhiều cháu, lại còn trả lại cho ta một đứa con trai.
Kế hoạch " Mộ Dung tuyệt đại" vạn tuế.
The end
Lam Anh

Bùn loãng cũng trát được tường - Quỳ Hoa Bảo Điển

Ngoại truyện : Quỳ Hoa bảo điển

Sau khi Quỳ Hoa Bảo Điển lưu truyền trên giang hồ, khiến cho thiên hạ mơ ước săn lùng, có một tên vọng tưởng độc bá võ lâm, mới tìm kiếm thu thập tất cả những bản Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ để lại một quyển, còn lại đốt sạch.
Về sau, bản Quỳ Hoa Bảo Điển này bị người đoạt tới đoạt lui.
Người đời sau không biết sự tình, nghe nhầm đồn bậy, lại truyền rằng Quỳ Hoa Bảo Điển do thái giám viết ra. Tính ra nói vậy cũng không hoàn toàn sai, Mộ Dung Hòa Chính quả thật từng là thái giám. Chẳng qua về sau lại gây ra hiểu lầm lớn hơn, nói chỉ có thái giám mới có thể luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, làm khổ không ít người.
Có một kẻ tên là Đông Phương Yếu Bạch chiếm được bản Quỳ Hoa Bảo điển này, vì tiết kiệm thời gian, vừa bắt được sách chưa kịp xem đã vung kiếm tự cung. Đến lúc mở ra trang thứ nhất, hàng thứ nhất không đầy đủ, chỉ còn có ba chữ rất mơ hồ không rõ nghĩa. Dù sao không phải ai cũng biết quý trọng sách vở, lại thêm sách này bao nhiêu năm qua lưu lạc qua tay không biết bao nhiêu nhân sĩ võ lâm, xương cốt còn lại như thế này cũng đã giỏi lắm rồi.
Đông Phương Yếu Bạch sau một hồi kiểm tra cẩn thận, nhận ra đại khái câu nói kia là mấy chữ " "## này công, ## cung". Hắn âm thầm gật đầu, câu đầu tiên chắc nói là muốn luyện công thì cần tự cung
Đông Phương Yếu Bạch chiếu theo Quỳ Hoa Bảo Điển luyện thành tuyệt thế võ công, lại càng tin tưởng rằng những kiến giải của mình là đúng, vì vậy rút bút ra viết xen vào mấy chữ cho đủ "dục luyện thử công,tất tiên tự cung" ( muốn luyện công này, cần phải tự cung)
( Trên màn ảnh xuất hiện hình ảnh quay lại : Mộ Dung Hòa Chính lúc mới bắt đầu viết sách, để ấn bản đầu tiên gia tăng số lượng độc giả, thúc đẩy các vị đại gia bỏ tiền ra mua sách của nàng, nàng mới vung bút viết mấy câu " “luyện hảo thử công,trại quá tác quan” ( Luyện tốt công phu này, không ai có thể đấu nổi)(chữ 宫 ( cung) và chữ 官 ( quan) nhìn qua hơi giống nhau)
Từ đó về sau, bản Quỳ Hoa Bảo điển sửa đổi bắt đầu lưu truyền hậu thế (So với Đông Phương Yếu Bạch, Cao Ngạc cũng viết tiếp mấy hồi sau của " Hồng Lâu Mộng", nhưng có phần thật thà hơn)
Lời lẽ sai trái truyền lâu cũng có thể biến thành chân lý, vì vậy đa số mọi người đều vung đao tự cung.
Bọn họ nào có biết rằng, nếu không tự cung, cũng thể thành công, cho dù tự cung, vị tất thành công, nếu đã tự cung, chỉ đành vào cung.
Mặc dù tự cung nhưng cũng rất nhiều kẻ luyện công không thành công, đại bộ phận đều đổ xô tới hoàng cung xin làm hoạn quan. Lại vì sư nhiều cháo ít, để tranh đoạt cơ hội, hết thảy bọn chúng đều tâm cơ ngoan độc, bày mưu tính kế, đi cửa sau, lợi dụng quan hệ, cho nên đám người có thể tiến cung được đều là những kẻ giả dối, trong đó nổi danh nhất là Ngụy Trung Hiền. Đại Minh triều bị hoạn quan nhũng loạn, cuối cùng đi vào diệt vong.
Chỉ sợ Mộ Dung Hòa Chính không bao giờ ngờ tới chuyện này, mà chắc nàng cũng chả quan tâm.
Lại mấy trăm năm qua đi, rất nhiều sự thật đã bị chôn vùi trong bụi bặm lịch sử, đồng thời lại có rất nhiều sự thật bị bóp méo, trộn lẫn với nhau, thành một đám hỗn độn phức tạp. Ở Hồng Kông Trung Quốc có một người tên là Kim Dung nhân nghe được một số truyền thuyết ở bên ngoài, liền viết bộ "Tiếu Ngạo Giang Hồ", hắn lại mang Đông Phương Yến Bạch và Đông Phương Bất Bại trộn lại thành một người.
Vì thế cái người mấy trăm năm trước được người Hoa tự hào, bắt dị tộc kính ngưỡng, danh hiệu vinh quang đó liền biến thành một truyện cười.
Nếu Mộ Dung Hòa Chính sống đến tận bây giờ, nhất định phải hung hăng đạp cửa vào cho Kim Dung một đấm. Về phần có khôi phục danh dự hay không, hẳn nàng cũng không để ý.

Bùn loãng cũng trát được tường XV

Chương XV : Vì sao phải đi Tây Dương

Hai ngày sau, cha mẹ chồng ta cũng tới đây, nhìn thấy cục cưng cũng cực kỳ mừng rỡ, mẹ chồng ta không chút than thở, lập tức coi ta như bảo bối, tự tay xuống bếp làm đồ ăn cho ta.
Trình Dục Chi và cha chồng ta cùng nhau thảo luận tình huống của ta, lại xem lại bệnh án lúc trước của nữ nhân nhà Mộ Dung, cuối cùng mới đưa ra kết luận.
Hóa ra, nữ nhân nhà Mộ Dung có thể chất đặc thù, một khi có thai, tất cả chất dinh dưỡng sẽ bị hài tử hấp thu hết. Mà lúc đang mang thai, đương nhiên người nhà chăm sóc cẩn thận, ăn ngon lại ít vận động, đương nhiên thai sẽ lớn quá, thành ra khó sinh ( xin xem lại chương I, Mộ Dung Thiên Thiên lưu lại một hài tử béo tốt) Hơn nữa, trong cơ thể nữ Mộ Dung có một luồng hàn khí ( thảo nào ta sợ lạnh như vậy) sinh xong huyết khí thay đổi trở nên yếu ớt nên không thể chống đỡ được hàn khí xâm nhập, bởi vậy mới tử vong.
Trong lúc ta mang thai, Trình Dục Chi vì muốn ta sinh non, nên vẫn bắt ta vận động, lại không thèm bồi bổ cho ta, như vậy hài tử cũng nhỏ hơn bình thường. Mà lúc đó chúng ta đang tới một địa phương cực nóng, trong đó có loại quả tên gọi là Hỏa Long có nhiệt tính rất mạnh, lúc đó Trình Dục Chi nhắm mắt làm bừa, cái gì cũng tống cho ta ăn, thành ra trong cơ thể ta có một luồng nhiệt khí, có thể chống đỡ được hàn khí. Bởi vậy ta có thể vượt cạn an toàn.
Lúc này mẹ chồng ta đã nấu cơm xong, liền kêu cả nhà vào ăn cơm, ta vừa đến trước bàn đã che miệng nôn khan, Trình Dục Chi bắt mạch xong, lại nói ta có tin vui. Trình Dục Chi và cha chồng ta lại thương lượng, tốt nhất ta lại nên đi hải ngoại sinh cho an toàn.
Trình Dục Chi tự cầu kiến hoàng thượng, nói rèn sắt lúc còn đang nóng, tốt nhất nên thừa dịp gió thuận chiều, tiếp tục đi Tây Dương để đám man di kia có ấn tượng sâu sắc. Hoàng thượng cũng dễ bị thuyết phục, lại còn cực kỳ cảm kích Trình Dục Chi " Thân ở giang hồ mà vẫn lo lắng đến việc nước, thật là tấm gương sáng cho người đọc sách trong thiên hạ"
Cứ như vậy, mới về nhà chưa được nửa tháng, ta với Trình Dục Chi đã lại lên thuyền, nhằm thẳng hướng Tây Dương
Cục cưng lưu lại trên đất bằng, Trình gia với Mộ Dung gia vì tranh chấp quyền nuôi dưỡng cục cưng mà xảy ra một trận đại chiến, sau bởi vì cục cưng mang họ Trình, Mộ Dung gia đành chịu thất bại. Đợi đến lúc chúng ta lên thuyền, mới phát hiện ra cha mẹ ta và mấy vị caca cố tình trốn lên theo, hóa ra bọn họ nhằm vào đứa bé đang ở trong bụng ta kia, tính tiên hạ thủ vi cường.
Trên đường đi, hàng ngày bọn họ đều kiếm ta tỷ võ để tránh cho thai nhi quá lớn. Chẳng qua ta không khoan dung với họ như đối với Trình Dục Chi, ngày nào cũng đánh cho bọn họ bầm dập mặt mũi. Trình Dục Chi cho rằng đó cũng không phải là cách hay, liền nảy ra một sáng kiến, mỗi khi đến một địa phương nào đó ta lại ra khiêu chiến cao thủ đệ nhất ở đó, nhân tiện mở sòng cá cược, vừa có thể rèn luyện vừa kiếm được tiền.
Ta nghe thấy vậy liền vui mừng ôm chầm lấy hắn hôn mấy cái liền, không hổ là tướng công yêu quý của ta, càng ngày càng biết cách làm giàu.
Trên đường đi tới đâu ta khiêu chiến đến đó, thắng được không ít tiền. Bởi vì ta chẳng thua bao giờ, lại đến từ đông phương, nên những người ở hải ngoại đó đều tôn xưng ta là " Đông Phương Bất Bại" Cứ như vậy danh ta trên vạn người, chịu sự kính ngưỡng ở cả hải ngoại.
Về sau, năm Vĩnh Lạc thứ bảy, ngày mùng mười theo tết Tây Dương, ta lại sinh nhóc thứ ba và thứ tư.
Sinh xong nhóc thứ tư, ta cũng không muốn sinh nữa, nhưng Trình Dục Chi cũng thực tham lam, hắn nói bốn đứa đều là con trai, hắn muốn có một nữ nhân đáng yêu giống ta, hắn tìm một đống phương thuốc cổ truyền hướng dẫn cách sinh nữ nhi, nhằm thỏa mãn nguyện vọng được có một đứa con gái. Vì thế, năm Vĩnh Lạc thứ mười lăm, một lần nữa ta lại tới Tây Dương, sinh ra đứa con thứ năm.
Lần này rốt cuộc cũng là một nữ nhân, Trình Dục Chi mừng rỡ như điên, ôm ta hôn hít ầm ĩ, làm ta thấy ta vừa làm được một chuyện cực kỳ phi thường vĩ đại. Nhưng sau này ta cũng hơi hối hận một chút, bởi vì phân nửa sự chú ý của Trình Dục Chi đã chuyển qua người khác, ta cũng hơi mất hứng.
Trình Dục Chi liền nói, trên đời này hắn yêu nhất là ta, nhưng có một điều đáng tiếc, đó là hắn chưa thấy bộ dáng lúc nhỏ của ta, vì vậy mới yêu thích nữ nhân như thế, hy vọng có thể thấy được hình ảnh trước đây của ta từ trên người nó.
Các ngươi cũng biết, Trình Dục Chi cực kỳ am hiểu cách thức để người ta tin tưởng hắn, cho nên cuối cùng ta cũng bị hắn dụ cho vui vẻ trở lại.
Lúc trước đứa thứ nhất và thứ ba bị cha mẹ chồng ôm đi, đứa thứ hai và thứ tư bị cha mẹ đẻ ta mang đi. Vừa nghe tin đứa thứ năm là một nữ nhân cực kỳ quý hiếm của nhà Mộ Dung, Mộ Dung gia lập tức phát ra " Đoạt nữ lệnh", có cha mẹ ta dẫn dắt, các ca ca, bá phụ thêm cả nội công và nãi nãi đang nằm trên ghế cũng thường xuyên ghé thăm ta. Mà cha mẹ chồng ta cũng chưa bao giờ có nữ nhân, đương nhiên cũng gia nhập hàng ngũ tranh đoạt.
Nhà hai bọn ta trở thành một điểm buffer, người đến người đi, có điều bối phận của chúng ta nhỏ nhất, không biết phải làm thế nào với họ. Sau đó, có một ngày, chuyện phòng the của chúng ta bị họ phá vỡ, cuối cùng Trình Dục Chi cũng nổi giận, lập tức nhảy khỏi giường, cầm lấy cái nôi có nữ nhi của ta mang ra ngoài cửa, quát lớn : " Các ngươi muốn cướp thì mang đi xa một chút"
Chỉ thấy phụ mẫu ta và phụ mẫu của Trình Dục Chi khe khẽ đỡ lấy cái nôi, vừa thảo luận vừa vội vàng chuồn đi.
Trình Dục Chi vẫn đứng ở cửa phòng, đùng đùng nổi giận, lần đầu tiên ta có thể thấy bộ dạng quần áo không chỉnh tề nổi giận đùng đúng của hắn, liền lăn ra giường cười khanh khách. Hắn thấy mình thất thố, thẹn quá hóa giận liền nhào tới bên người ta, hung hăng hôn ta, tiếp tục câu chuyện vừa bị bỏ lỡ.
Cứ như vậy, chúng ta bận rộn hơn mười năm, sinh năm hài tử, cũng không được nuôi một đứa nào. Sau Trình Dục Chi thấy vậy, liền nói cả đời này quản một bảo bối như ta đã đủ làm hắn mẹt chết rồi, không còn hơi sức đâu mà quản tới con cháu.
Năm thứ mười chín thời Vĩnh Lạc, chúng ta lại tới Tây Dương là vì nữ nhi nhà tam ca của ta, ta có thêm một cháu trai, sau vợ chồng son bọn họ lưu lại hải ngoại.
Tới năm Tuyên Đức thứ sáu, Tuyên Đức đế muốn chấn hưng uy phong của Đại Minh, lại triệu ta đi Tây Dương, nhớ lại mấy lần trước ta đi đều chỉ vì sinh hài tử, đương nhiên không kiếm được bao nhiêu tiền, lần này không phải lo sinh con, có thể toàn tâm toàn ý lo tới việc kiếm tiền, đương nhiên lập tức vâng chỉ.
Trên đường trở về, Trình Dục Chi nói ta kiếm được nhiều tiền như vậy, cả đời này xài không hết, cuối cùng chỉ béo mấy đứa nhóc kia.
Ta nghe thấy vậy lập tức không vui vẻ gì, mấy thằng nhãi kia mỗi khi về nhà đều tranh Trình Dục Chi với ta, ta không đánh không được, bây giờ lại để lại tiền cho bọn nó ư. Phì, lão tử mặc kệ, bây giờ lão tử phải lôi tiền ra xài, xài cho đến hết thì thôi.
Vì thế, Trình Dục Chi phao ngôn rằng ra bị bệnh nặng thập tử nhất sinh, mà trước đây để tiện làm ăn, căn cứ vào nguyên tắc một giọt máu đào hơn ao nước lã, ta đã thu nhận rất nhiều bang chúng Cái Bang lên thuyền làm việc. Ta đã nói với bọn chúng, nếu có thể cộng tác với ta một lần, kể từ sau, ta sẽ không đòi hoa hồng ăn xin của bọn họ nữa.
Nhờ có sự phối hợp của bọn họ, cuối cùng ta có thể " Chết" thành công. Sau đó, tại Ngưu Thủ Sơn ở Nam Kinh xuất hiện một ngôi : "Trịnh Hòa mộ"
Đến lúc đó, ta thay đổi mặc lại nữ trang, lấy lại tên Mộ Dung Hòa Chính cùng Trình Dục Chi nửa đường xuống thuyền, đi du lịch thiên hạ để tiêu sạch tiền.

Bùn loãng cũng trát được tường XIV

Chương XIV Vận mệnh gắn chặt lấy

Lúc mới lên thuyền ta hôn mê mất vài ngày, sau cũng thích ứng. Lần này đầu tiên đến Chiêm Thành, đi qua Trảo Oa, cuối cùng là đến Cổ Lý.
Xuất phát được chừng hai tháng, ta bắt đầu say tàu, nôn mửa khủng khiếp. Trình Dục Chi sau khi bắt mạch bắt đầu lo lắng sợ hãi, cuối cùng mới thú thật với ta, rằng ra đã có bầu. Hồi trước, bởi vì đi vội vội vàng vàng, quên mang theo " Tránh thai hoàn", có hai lần không tiết chế nổi, không nghĩ tới việc đã dính phải vấn đề này.
Ta vừa đập chân vừa khóc lóc ầm ĩ, Trình Dục Chi lập tức cam đoan với ta, nhất định sẽ không để ta xảy ra việc gì cả. Có điều hắn lừa ta không ít lần, ta còn có thể tin tưởng được hắn sao ?
Thời gian sau nôn mửa có đỡ hơn một chút, ta bắt đầu đuổi giết Trình Dục Chi, cái tên giảo hoạt này, không biết đã luyện thành Lăng Ba Vi Bộ tới tầng thứ chín từ lúc nào, lẩn nhanh như chuột làm ta đuổi không được. ( Trình Dục Chi chú giải : Ta hay bị mất ngủ, ai bảo là không có phúc ? Tính ra ta vẫn là kẻ nhìn xa trông rộng, không luyện tốt công phu chạy trốn thì sao dám sờ mông lão hổ)
Mỗi ngày trên thuyền chỉ thấy thân ảnh truy qua đuổi lại giữa hai chúng ta.
Đợi ta chạy đã mệt, hắn lại ôm ta về khoang thuyền, hôn ta, dỗ dành ta, sau đó bắt đầu cho yêu tinh đánh nhau. Hắn nói rằng, sau khi có bầu thì cũng không cần lo lắng lắm, không cần giữ gìn như lúc trước hai tháng.
Cứ như vậy bảy tháng dần trôi qua. Bởi vì trước kia ta mang thắt lưng hộ thân, thắt vào trông bụng to đùng, ta lại thường bận quần áo rộng thùng thình, vì vậy cũng chẳng ai hoài nghi. Chẳng qua ta ở cái chỗ này trong một thời gian dài, có thể nói lúc nào ta cũng thắt một cái thắt lưng to tướng. Thật ra thắt lưng của ta rất nhỏ, Trình Dục Chi thường nói tiểu bảo bối không chịu được nếu bị bó chặt.
Trước lúc ta sinh mấy ngày, Trình Dục Chi nói với bọn họ rằng ta mắc bệnh truyền nhiễm, cần cách ly trị liệu. Bọn họ đưa đôi ta đến một hòn đảo nhỏ, dựng cho một căn lều trại và lưu lại rất nhiều đồ tiếp tế, rồi mới ly khai, còn nói một tháng sau sẽ tới đón bọn ta.
Sau đó, trải qua một đêm thống khổ giãy dụa, ta cắn chặt lấy cánh tay của Trình Dục Chi, cuối cùng hài nhi cũng được sinh ra, một tiểu nam hài khô quắt như một con khỉ con, nhưng ta còn sống.
Trình Dục Chi lo liệu cho mẹ con ta xong liền ngã lăn xuống đất hôn mê bất tỉnh. Hay thật, lại để cho vị sản phụ mệt nhọc là ta đây phải tiếp cho hắn chút nội lực, lới lay tỉnh hắn được.
Hắn vừa tỉnh lại liền ôm lấy ta bắt đầu khóc lóc " Bảo bối, bảo bối. Ta rất sợ ngươi sẽ rời bỏ ta, ngươi mà có chuyện gì ngoài ý muốn, ta cũng không sống nổi" Hắn khóc lóc y như một đứa trẻ con trong một lúc rất lâu.
Sau này hắn mới nói cho ta biết, mấy tháng kia hắn cũng thật sợ hãi, nhưng cố nén. Hắn không dám dùng thuốc sẩy thai, đành phải cùng ta vận động, hy vọng ta có thể sinh non một cách tự nhiên, không ngờ được là đứa bé này lại bám vào mẹ chắc như vậy. Đến lúc lên đảo này, hắn đã chuẩn bị tốt tinh thần, nếu sống thì sống cả hai, nếu chết thì cả hai cùng chết. Ông trời còn thương, cuối cùng cũng đi qua nổi.
Hóa ra mấy tháng nay hắn cứ nheo nhẻo nói rằng không có việc gì, là lừa ta. Nghĩ lại chút nữa cái mạng nhỏ của mình cũng không còn, ta bắt đầu nổi giân, có điều thấy hắn khóc lóc thảm thiết như vậy, nắm tay giơ lên của ta thế nào cũng không hạ xuống nổi. Thôi đi, thế nào đi chăng nữa, không phải ta vẫn còn sống hay sao.
Lúc thuyền đến đón bọn ta, thấy thừa ra một đứa trẻ. Trình Dục Chi nói nhặt được ở trên đảo, hắn chuẩn bị thu dưỡng làm hài tử. Người trên thuyền cũng chẳng nghi vấn gì, thản nhiên tiếp nhận chuyện này. Thật không công bằng. Tại sao ta nói thật thì không ai tin, mà hắn nói dối trắng trợn như vậy cũng chẳng ai hoài nghi.
Sang tháng, có một ngày Trình Dục Chi cùng ta đi tản bộ trên sàn tàu. Đi đến bên ngoài phòng bếp, lại nghe trộm thấy tiếng của hai tên tạp dịch đang bàn tán với nhau.
Giáp nói : " Trình tiên sinh thật đáng thương. Cứ thế bị cái tên ma tinh kia chiếm giữ.”
Ất nói : "Cũng không phải đâu, mấy tháng trước thấy Trình tiên sinh bỏ chạy bị hắn đuổi theo, không ngờ là vẫn bị bắt được"
Giáp nói : "Trình tiên sinh là một người tốt như vậy, cuối cùng lại dính dáng với cái tên ma tinh bất nam bất nữ, cũng không có được con cháu lưu hậu, chỉ có thể nuôi một đứa con nuôi để truyền thừa hương khói. Ông trời cũng thật bất công mà.”
Ất : " Haizz"
????????
Ta căm tức nhìn Trình Dục Chi, hắn liền ôm ta vào lòng nói : " Bảo bối, ta vừa nghĩ ra một cách để phát tài, nàng có muốn nghe không ?"
Ta lập tức quên không nổi giận, hưng phấn hỏi : " Là cái gì ? Nói mau, nói mau ?"
Hắn nói : " Nàng thử nghĩ mà xem, nàng tùy tiện dạy ta chiêu thức Lăng Ba Vi Bộ, ta tùy tiện luyện một chiêu đã có trình độ như thế này, nàng chỉ cần viết lại mấy bí kíp võ học, khẳng định là có thể bán được vô khối tiền."
Ánh mắt ta lập tức sáng trưng lên như đèn pha, đúng vậy, tại cái đại dương mênh mông vô bờ này, ta muốn kiếm tiền cũng không có chỗ mà đi, rảnh rỗi như vậy ngồi viết sách, chờ lúc trở lại trên đất bằng có thể đưa ra nhà in. Vì thế, ta bắt đầu viết sách, mà Trình Dục Chi thì phụ trách dưỡng dục hài tử.
Trên đường trở về, ta đã viết xong một cuốn sách, lúc ta vừa đặt dấu chấm cuối cùng, ngẩng mặt lên, chỉ thấy thuyền đi qua một hòn đảo nhỏ, trên đảo nở đầy Hướng Nhật Quỳ ( hoa hướng dương), ta không suy nghĩ gì lập tức đặt bút viết mấy chữ " Quỳ Hoa bảo điển" lên bìa, coi như làm kỷ niệm.
Trình Dục Chi nói, vật hiếm mới quý, cho nên quyển sách này chỉ in có mấy chục bản, ta ra lệnh cho Cái Bang truyền bá rộng rãi trên giang hồ, cuối cùng bán với giá trên trời, cuốn sách này năm đó trở thành bestseller. Chuyến này ta lời to, bạc chất đầy nhà. Đấy là chuyện về sau.
Chúng ta đi cũng phải gần hai năm, cuối cùng chở về Đại Minh đầy một thuyền toàn kỳ trân dị bảo, được dân chúng nhiệt liệt hoan nghênh. Người nhà ta nhận được tin cũng vội vàng chạy tới.
Chúng ta phải qua giao hàng cho hoàng thượng, ta chọn một số đồ đáng giá kêu hoàng thượng ban thưởng cho ta, toại nguyện rồi mới vui vẻ đi ra. Bởi vì Trình Dục Chi không có chức quan, cho nên ôm hài tử về nhà trước. Đến lúc ta về nhà, đã phát hiện hắn bị người nhà Mộ Dung bao vây xung quanh.
Cha ta nổi giận quát hắn : "Tiểu tử họ Trình kia, chuẩn bị chịu chết đi" Nói xong rút kiếm chỉ vào hắn.”
Cục cưng đã được hơn một tuổi, liền bi bô chỉ vào người cha ta kêu " Người xấu, người xấu"
Trình Dục Chi vội ngăn nó lại : " Cục cưng, không được vô lễ với ngoại công"
Cha ta vừa nghe thấy mấy chữ đó, thân thể loạng choạng, run lẩy bẩy nói " Ngoại công ??? Chẳng lẽ là tiểu thập nhà ta sinh ra ?? Nói vậy thì tiểu thập nhà ta, chẳng lẽ .... chẳng lẽ ????" Cha ta mắt hổ rưng rưng, bi phẫn kêu lên " Tiểu thập, cha sẽ giết tên hỗn đản này đền mạng cho ngươi" Nói xong đâm thẳng tới phía Trình Dục Chi.
Ta vội vàng nhảy vào trận chiến, hóa giải thế kiếm của cha ta. Cha ta lại tiếp tục hươ kiếm, vừa hươ vừa kêu to " Đừng ngăn cản ta, ta phải báo thù cho tiểu thập nhà ta"
Ta liền hất văng kiếm của người ra " Cha, ta không sao cả, người báo thù cái gì chứ ???"
Người vừa nhìn thấy ta, liền ngây người ra một chút, rồi hỏi : "Tiểu thập ? Ngươi còn sống sao ? Thế đứa nhỏ kia từ đâu ra ? Có phải tên hỗn đản kia ăn vụng ở bên ngoài ????"
Các caca của ta thấy vậy liền kêu lên ầm ĩ : "Hắn dám có lỗi với ngươi sao, đánh chết hắn luôn"
Ta hét lớn một tiếng : " Ầm ĩ cái gì, đứa nhỏ này là do ta sinh"
"Cái, cái gì ?? Ngươi, ngươi sinh sao ? Có đúng là ngươi sinh không ?" Tất cả mọi người đều ngây dại, tỏ ý không tin được.
Ta khẳng định như đinh đóng cột : " Đúng là do ta sinh, ta đã nói y thuật của hắn rất giỏi mà"
Cha ta nhìn kỹ cục cưng, cuối cùng gật đầu nói : " Đúng vậy, giống hệt như tiểu thập hồi nhỏ, đúng là do tiểu Thập sinh ra. Ông trời phù hộ mà. Nữ nhân nhà Mộ Dung chúng ta rốt cuộc có thể sống tới già rồi"
Người ném kiếm bổ nhào vào trước mặt Trình Dục Chi kéo tay hắn, nước mắt giàn giụa đầy vẻ sám hối : " Con rể ngoan, cha già rồi nên hồ đồ, con không nên trách ta"
Trình Dục Chi mỉm cười nói : "Cha, ngài đừng nói như vậy, ngài giáo huấn ta là lẽ đương nhiên. Cục cưng, mau gọi một tiếng Ngoại công đi"
Cục cưng nhõng nhẽo kêu một tiếng : "Ngoại công"
" Ôi chao, bé ngoan, mau để ngoại công ôm một cái nào" Cha ta nước mắt nước mũi tèm lem ôm chặt lấy cục cưng, lại quay đầu trách cứ các ca ca ta "Em rể các ngươi đi đường mệt nhọc, còn không mau mang ghế ra cho hắn ngồi. Lại đi nấu đồ gì cho hắn tẩm bổ một chút. Tiểu bát, mau chạy ra biệt viện thông báo tin tức này cho nội công với nãi nãi."
Chỉ chốc lát sau, người nhà ta chạy đến hết, ôm cục cưng vừa khóc vừa cười, thấy Trình Dục Chi thì cảm động đến rơi nước mắt, lúc đó mà có cái bàn thờ Phật ở đó, không khéo bọn họ lập tức rước hắn lên ngồi mất.
Nãi Nãi ta xúc động nhất, kéo tay Cửu ca của ta, chính là đứa bé mà ngày xưa cô cô ta để lại, vừa kéo vừa khóc " Tiểu Cửu đáng thương, mẹ ngươi, nếu có thể gặp vị thần y giống như em rể ngươi vậy, thì cũng không đến nỗi bỏ lại ngươi sớm quá"
Tam ca ta nắm tay Trình Dục Chi nói đầy cảm kích : "Muội phu à, may mà có ngươi. Rốt cuộc nữ nhân của ta có thể đường đường chính chính trưởng thành rồi."
Kích động qua đi, người một nhà nhất nhất làm lễ chào hỏi, mặt mũi Trình Dục Chi xám ngắt, bởi vì hắn còn lớn hơn tiểu ca ca của hắn tới chín tuổi. Đáng đời, ai bảo trâu già đòi gặm cỏ non cơ ha ha.

Bùn loãng cũng trát được tường XI

Chương XI : Có biến

Sau khi làm thái giám, sinh hoạt của ta cũng không có thay đổi gì lớn, vẫn là tâm phúc của Yến Vương như trước kia, thỉnh thoảng vẫn lừa đảo bắt chẹt, bức Trình Dục Chi phải kí giấy nợ.
Có một buổi sáng tỉnh giấc, ta hỏi Trình Dục Chi : “ Sư phụ, buổi tối có phải lúc đi ngủ ngươi mang theo cái chày giã thuốc không, nó cứ chọc chọc làm ta khó chịu quá.”
Sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, không hiểu sao máu mũi bắt đầu phun ra.
Từ sau lần đó, ta thấy hắn thường chảy máu mũi, sau đó hắn lại bắt ta sang ngủ chỗ khác, còn nói thế này hắn không ngủ được.
Ta mặc kệ nói : “ Ngươi không ngủ được là việc của ngươi, liên quan quái gì đến ta? Tự mình nghĩ ra cách đi”
Sau đó, hắn vẫn luôn tìm cách để đổi giường ngủ, lúc ngủ luôn quay lưng về phía ta, ta phải mất rất nhiều công sức, cuối cùng mới có thể chui lại vào trong lòng hắn như trước được.
Đột nhiên lại có một ngày, ta phát hiện hắn đang ngồi niệm kinh phật, niệm cái gì mà “Sắc tức thị không, không thức thị sắc”
Ta lập tức đề cao cảnh giác, cảnh cáo hắn : " Ngươi đừng tưởng xuất gia là có thể tránh được, đời này ngươi đừng hòng chạy trốn khỏi ta.”
Trình Dục Chi càng ngày càng tiều tụy, ta cũng không khỏi bắt đầu lo lắng, cái người dùng tốt như vậy mà không còn, ta lại phải tìm một người khác nữa sao.
Có một ngày, ta hỏi hắn : " Ở nhà ngươi, còn người nào có cái mùi giống như trên người ngươi không ?"
Hắn ngạc nhiên hỏi : " Ngươi hỏi cái này làm gì ?"
Ta tỏ vẻ sầu lo nói : "Nếu như ngươi đột nhiên lăn quay ra chết, ta phải tìm một người khác để thay thế ngươi á"
Hắn bắt đầu phẫn nộ, không lừa các ngươi đâu, hình như ta còn nhìn thấy một ngọn lửa bắt đầu ngùn ngụt bốc lên trên đỉnh đầu của hắn.
Hắn tàn bạo nắm lấy tay ta nói : " Cái đồ tiểu hỗn đản lòng dạ hiểm độc nhà ngươi, nếu ngươi dám có bụng dạ này, ta sẽ cắt đứt chân của ngươi. Nói mau, ngươi còn dám làm vậy nữa không"
Ta hoàn toàn ngây người, quên mất tiêu là võ công của ta còn cao hơn hắn chỉ một chưởng là có thể cán hắn bẹp dí thành một bức tranh treo lên tường. Trái lại, ta lại ngoan ngoãn chịu thua : " Không dám nữa, từ sau ta sẽ không dám có suy nghĩ như thế này nữa"
Sắc mặt hắn hòa hoãn hơn một chút, thở dài nói : " Cái tên tiểu hài tử nhà ngươi bao giờ mới lớn được đây"
Ta thầm nghĩ, nếu như hắn biết ta là một nữ nhân, hơn nữa cũng đã có nguyệt sự rồi, khẳng định sẽ không nói như vậy nữa.
Trình Dục Chi không nhắc lại chuyện chia giường ngủ nữa, hắn nói buổi tối không ngủ được, kêu ta dạy hắn luyện võ. Ta liền lựa ra vài loại cho hắn chọn, hắn liền chọn " Lăng Ba Vi Bộ" Sau đó, vì không ngủ được nên hắn lại đi tu luyện võ công, chẳng bao lâu cước bộ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Có một ngày, Yến Vương hỏi ta : " Trịnh Hòa, nếu như có một người đánh nhau sống chết với một người, ngươi sẽ giúp bên nào ?"
Ta nói : " Đương nhiên là giúp kẻ đi ăn cướp đồ rồi. Giúp người cướp đồ, sau này đồ đó sẽ về tay hắn. Cướp đồ không phải ai cũng làm được, phải theo kẻ nào để được chia phần tốt"
Yến Vương cười ha hả nói : " Trịnh Hòa ơi Trịnh Hòa, bản vương quả nhiên không nhìn lầm ngươi. Bản vương muốn đi ăn cướp, ngươi có giúp ta không ?"
Ta vỗ ngực một cái đáp : " Không cần hỏi nhiều, chỉ cần đưa ra một cái giá thích hợp, ta sẽ theo ngươi liền"Lúc trở lại tiểu viện, Trình Dục Chi hỏi ta : " Nếu như có hai người đánh nhau, một người có lý nhưng bản lĩnh hơi kém, một người có bản lĩnh nhưng không có lý, ngươi sẽ theo người nào ?"
Ta nói " Đương nhiên là theo cái tên có bản lĩnh rồi, có thể đánh nhau xong sớm"
Trình Dục Chi suy nghĩ một lúc rồi nói : " Có đạo lý, đối với bách tính phổ thông mà nói, sinh hoạt yên ổn mới là trọng yếu nhất." Sau đó hắn vỗ vỗ đầu ta nói : " Ngươi rất thông minh" rồi ly khai.
Ta bị hắn nói vậy cũng chẳng hiểu gì cả, chỉ thấy kỳ quái, sao ngày hôm nay toàn những kẻ hỏi ta chuyện đánh nhau. Chẳng lẽ Yến Vương muốn đánh nhau với Trình Dục Chi ? Yến Vương muốn cướp bí phương của Trình Dục Chi, mà Trình Dục Chi đánh không lại hắn, vì vậy mà hai người đều muốn tìm ta hỗ trợ ?
Ta càng nghĩ càng không hiểu, không được, việc này phải có cách đối xử ngoại lệ, Trình Dục Chi là người của ta, sau có thể để cho kẻ khác khi dễ?
Ta lập tức hộc tốc chạy đi tìm Yến Vương.
Ta vừa chạy qua đó, vừa kêu to : " Vương gia, nếu ngươi nghĩ rằng ta sẽ giúp ngươi khi phụ sư phụ ta, thì quên khẩn trương nhé. Ta sẽ không theo đâu" Ta vừa quay đầu, đã thấy Trình Dục Chi ngồi trên ghế nhìn ta cười.
Ta chạy tới bên hắn, xắn tay áo lên nói : " Sư phụ, người không phải sợ, Vương Gia muốn đánh nhau với ngươi, nhất định ta sẽ giúp ngươi"
Trình Dục Chi hạ tay áo ta xuống, nói : " Đừng xúc động như thế, ai nói với ngươi là ta muốn đánh nhau với Vương gia ?"
Yến Vương cũng ngồi bên cạnh cười nói : Trình tiên sinh, may mà ngươi đáp ứng theo phe ta, không thì ta cũng thật đau đầu. Cái tiểu hỗn đản này rất phiền phức đi"
Ta không hiểu đi theo Trình Dục Chi trở lại tiểu viện, Trình Dục Chi hình như rất vui vẻ, lại hỏi ta : " Vì sao ngươi phải giúp ta đánh nhau với Vương gia ?"
Ta liền đáp theo lẽ thường tình : " Đương nhiên phải giúp ngươi rồi, những bí phương của ngươi ta đã sớm nhắm vào rồi, sao có thể để cho kẻ khác lấy mấy. Hơn nữa, nếu không có ngươi, ai giúp ta chải đầu giặt quần áo ? Giúp ta kiếm tiền ? Hơn nữa còn có nhiều giấy nợ thế này, ai trả tiền cho ta ?
Dáng vẻ tươi cười của Trình Dục Chi bỗng đông cứng lại, hắn ảo não nhìn ta nói : " Là ta sai, ta không nên quá tưởng bở"
Ta cũng không hiểu gì cả, ta có làm gì đâu, tự nhiên hắn lại điên điên rồ rồ như thế. Dạo gần đây trông hắn lạ lùng thật.
Mấy ngày sau, Yến Vương chỉ huy Nam Hạ cùng vị hoàng đế cháu trai của hắn kia, bắt đầu bốn năm trời chiến tranh gian nan. Ta với Trình Dục Chi cũng ở trong hàng ngũ. Lúc đó ta mới biết, Trình Dục Chi kia, không chỉ y thuật cao minh, mà còn là kẻ mưu sĩ có tài, Yến Vương rất coi trọng hắn, trước mặt mọi người khen ngợi hắn là diệu thủ hồi xuân, nhân tâm nhân thuật, bày mưu tính kế, nhìn xa trông rộng tới ngàn dặm, việc gì cũng cũng rõ ràng.
Ta đứng bên cạnh nghe qua loa cũng hiểu đây là vinh dự cỡ nào, có điều nghe thấy mấy chữ " nhìn rõ mọi việc" thì cười trộm một chút, ta cùng hắn ngủ một chỗ đã bao nhiêu lâu, mà hắn chưa bao giờ phát hiện ra ta là nữ nhân, thì sao gọi là nhìn rõ mọi việc ( Trình Dục Chi chú giải : máu mũi của ta vì sao mà chảy chứ, nàng không biết xấu hổ còn lớn tiếng)
Bốn năm sau, chiến tranh kết thúc, Yến Vương thành hoàng đế, niên hiệu là Vĩnh Lạc. Sau dó quyết định dời đô về Bắc Bình, cải tên Bắc Bình thành Bắc Kinh, do Hoàng Thái Tử Chu Cao Sí chủ trì. Kinh sư cũ đổi tên là Nam Kinh, thi hành chính sách Nam Bắc cùng cai trị.
Xong việc chính sự, hoàng đế bắt đầu phong thưởng công thần. Trong chiến tranh ta đã nhiều lần cứu mạng hoàng đế, cũng là một đại công thần. Hoàng thượng thưởng cho ta rất nhiều bảo bối, còn phong ta làm đại thái giám trong nội cung, phụ trách xây dựng cung thất và cung ứng nhu yếu phẩm cho hoàng cung. Đây là một công việc béo bở, có thể kiếm chác được rất nhiều, đương nhiên ta cực kỳ vui vẻ nhận luôn.
Sang năm Vĩnh Lạc thứ hai, hoàng thượng lại ban thưởng họ Trịnh cho ta, từ đó ta lại trở về cái tên Trịnh Hòa.
Hoàng thượng cũng muốn phong thưởng chức vị cho Trình Dục Chi, hắn liền cự tuyệt, còn nói hắn quen hành nghê y. Những gì hoàng thượng ban cho hắn cũng muốn cự tuyệt, nhưng đã bị ta cản lại, ta lấy giấy nợ ra chiếu theo đó để đòi những châu báu này, đều là tiền cả mà.
Hoàng thượng không muốn mất đi một nhân tài giống như Trình Dục Chi, lại muốn chiêu hắn làm Phò mã, hắn cũng cự tuyệt luôn. Hoàng thượng lại kêu ta di làm thuyết khách, còn đồng ý sau khi thành công nhất định sẽ hậu ta.
Ta đi khuyên Trình Dục Chi, hắn nhìn ta hỏi : " Ngươi muốn ta thành thân với công chúa sao ?"
Ta gật đầu nói : " Đúng vậy, ngươi đáp ứng đi, hoàng thượng sẽ cho ta thật nhiều tiền. Sau đó, ta là đồ đệ của Phò mã, ta muốn kiếm tiền thì còn kẻ nào dám nói. Thật tốt."
Hắn nói xa nói gần : " Vậy sao ? Thế ngươi chuẩn bị ngủ riêng một mình chưa ?"
Ta ngạc nhiên hỏi : " Vì sao ta phải ngủ một mình ?"
Hắn thản nhiên đáp : " Sau khi ta thành thân với công chúa, đương nhiên phải ngủ cùng nàng. Ừm, nếu là mong muốn của ngươi, ta sẽ tới chỗ hoàng thượng trả lời, rằng ta đồng ý cưới công chúa"
Ta cuống quýt ngăn cản : " Không được, ngươi không được ngủ chung với người khác. Ta qua chỗ hoàng thượng nói trước đã"
Nói xong, ta lập tức đi thương lượng với hoàng thượng : "Bệ hạ, công chúa gả cho sư phụ ta cũng được, nhưng bọn họ không được ngủ chung một chỗ"
Hoàng thượng tỏ vẻ mất hứng : " Bọn chúng là phu thê mà không ngủ cùng, chẳng lẽ muốn công chúa sống thành quả phụ sao ?"
Ta rất kiên trì nói : " Không được thì không gả nữa, muốn thế nào cũng được, sư phụ chỉ có thể ngủ chung với ta mà thôi"
Hoàng thượng trừng mắt, sau đó mới tỉnh ngộ nói : " Quả nhiên, trẫm đã sớm phát hiện giữa hai bọn ngươi có chuyện, hóa ra là sự thật. Haizz, quả tiếc cho Trình Tiên sinh. Thôi, bỏ đi, Công chúa của trẫm cũng không địch nổi tiểu hỗn đản nhà ngươi, việc này dừng ở đây đi.
Hoàng thượng ban thưởng cho Trình Dục Chi một tòa trang viên ở ngoài cung, những lúc ta không phải kiếm chác ở trong cung đều đến ở cùng với hắn.
Mấy năm nay, có một lần ta theo Trình Dục Chi hành nghề có qua nhà hắn một lần, nhưng vẫn chưa trở về nhà một lần nào, chỉ định kỳ sai Cái Bang chuyển về một bức ám hiệu để báo cho bọn họ rằng ta vẫn còn sống rất tốt. Ta cũng không còn cách nào khác, nếu ta dẫn Trình Dục Chi trở lại, người nhà ta dứt khoát giết hắn để tránh hậu họa, nhưng nếu không dẫn hắn về, những chuyện sau này ta phải làm sao đây. Ta chỉ đành tạm thời mặc kệ bọn họ, ai bảo từ nhỏ bọn họ đã dạy ta rằng, mọi việc phải lấy mình làm trọng cơ.

Bùn loãng cũng trát được tường X

Chương X : Thế là ta biến thành thái giám.

Tên rùa rụt cổ Chu Cao Hú kia bị ta chơi cho một vố phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng vẫn ghi hận trong lòng, tìm thời cơ trả đũa ta.
Có một ngày, hắn mang một vị cô nương đến trước mặt Yến Vương tố cáo. Vị tiểu cô nương kia khóc lóc sướt mướt, giơ tay chỉ thẳng vào ta, nói rằng ta chính là tiểu tặc cưỡng dâm nàng, hơn nữa còn kể lại tường tận thời gian, địa điểm, cách thức, giống y như thật.
Yến Vương sau sự kiện ruồi muỗi kia trong lòng vẫn còn chút oán hận, tuy hắn tin rằng ta không làm những chuyện như bị tố cáo này, nhưng kẻ tiểu nhân như hắn vất vả lắm mới nắm được cơ hội tốt đương nhiên không bỏ qua, có thể cho ta chút rắc rối cũng tốt lắm rồi.
Hắn tỏ vẻ nghiêm khắc bắt đầu tra xét chuyện này, việc đầu tiên là phải đưa ra chứng cứ rằng lúc đó ta đang làm gì.
Ta cẩn thận hồi tưởng lại những việc ta làm trong thời gian đó, vừa liếc mắt qua chỗ Chu Cao Hú đã thấy hắn đang cười rất âm hiểm.
Thôi rồi, mắc bẫy rồi. Lúc đó ta đang nhận đồ hối lộ, hôm đó ta cũng cực kỳ kỳ quái, cái tên tiểu lại kia đang yên đang lành tự nhiên mang lễ vật tặng cho ta, giờ xem ra đúng là tên rùa rụt cổ kia cố tình làm hại ta.Ta muốn đưa ra chứng cứ kia, nhưng tránh được tội gian dâm thì lại mắc phải tội tham ô. Làm sao bây giờ. Chẳng nhẽ giữa lúc ta bắt đầu kiếm chác được lại phải phủi tay bỏ đi ?
Bỗng nhiên, một đoạn trí nhớ không xa lắm hiện ra trong óc ta, ta đã có sáng kiến.
Ta đi đến bên cạnh vị tiểu nương kia, nắm tay nàng dí vào đũng quần ta, cho nàng sờ thoải mái, rồi hỏi nàng " Ngươi thử nói với vương gia, ngươi chạm vào cái gì ?" Nàng tắt nghẹn tiếng khóc, đứng thần ra.
Yến vương cũng tò mò trừng mắt hỏi : "Ngươi đụng tới cái gì ?"
Vị tiểu cô nương kia hoảng sợ quỳ mọp xuống đất, dập đầu xin tha thứ : "Xin Vương gia tha mạng. Ta, ta, ta không chạm thấy cái gì cả"
Hai mắt Yến Vương sáng quắc như đèn pha, hắn phất tay nói : "Người đâu, dẫn nữ nhân này đi" Hai tên thị vệ như lang sói lập tức kéo vị tiểu cô nương không ngừng kêu tha mạng ra ngoài.
Yến Vương với vẻ mặt "rốt cuộc đến lượt ngươi" chỉa thẳng về phía ta, ta lập tức quỳ sụp xuống trước khi Yến Vương lên tiếng : "Vương gia, tiểu nhân có tội, thật ra tiểu nhân là một thái giám"
Yến Vương lập tức nói rõ ràng : " Sao ngươi có thể trở thành thái giám được. Thái giám trong triều ta đều có tên đăng ký trong sổ, chỉ cần tra là biết, tội mạo danh là phải mất đầu đấy"
Ta lập tức quỳ rạp trên mặt đất, nói : " Vương gia, tiểu nhân tên thật là Mã Tam Bảo, vốn là thái giám ở trong phủ" Đám thái giám trong phủ này đều bị ta sờ gáy qua, ta có thể khẳng định không có tên nào là Mã Tam Bảo.
Rõ ràng Yến Vương không tin, liền sai thái giám bên cạnh đi tra hồ sơ, sau đó bắt đầu tra vấn : "Ngươi nói ngươi tên là Mã Tam Bảo, thế nhà ngươi ở chỗ nào ? Cha mẹ ngươi là người phương nào ? Tịnh thân khi nào ? Nhập phủ khi nào ?"
Ta giả vờ ôm mặt khóc : "Vương gia ơi ! Khổ thân tiểu nhân lắm ! Tiểu nhân đã quên sạch mọi chuyện trước kia, chỉ nhớ là sư phụ tiểu nhân phát hiện ra tiểu nhân ở một vách núi, lúc đó tiểu nhân chỉ còn thở thoi thóp. Người trị bệnh cho tiểu nhân, lại truyền thụ công phu cho tiểu nhân. Chẳng qua tiểu nhân vẫn không thể nhớ lại những chuyện lúc trước, lão sư phụ nói có khả năng là do ngã dập đầu.
Mấy tháng trước, vì tuổi cao già yếu lão sư phụ đã qua đời, trước khi chết người cho tiểu nhân một khối lệnh bài, nói rằng nó được phát hiện ra cùng lúc với tiểu nhân, là vật tùy thân của tiểu nhân. Lúc đó tiểu nhân mới biết được, nguyên tiểu nhân là thái giám của Yến Vương phủ.
Tiểu nhân muốn biết rốt cuộc mình là người như thế nào, liền quay lại đây, trên đường gặp vị sư phụ hiện tại, liền đi theo người tới đây"
Yến Vương vẫn không tin hỏi lại : "Vậy sao lúc trở về ngươi lại dùng tên giả ?"
" Bởi vì tiểu nhận sợ trước kia đã làm sai cái gì, cho nên muốn xem xét kỹ tình hình, rõ ràng ngọn ngành rồi mới quyết định"
Lúc này tên thái giám tra hồ sơ đã trở lại, nói trong phủ quả thật từng có một thái giám tên là Mã Tam Bảo, ba năm trước đây Nam viện bị cháy, có mấy thái giám bị chết, hắn cũng thất tung từ đó. Yến Vương lấy hồ sơ ra, liền nói : " Không đúng, Mã Tam Bảo năm nay hai mươi bảy tuổi, trông ngươi sao lớn vậy được ?"
Ta vội vàng nói đến mức nước bọt phun phì phì : " Trời ạ ! Thật đúng là như vậy đó ! Sư phụ ơi, ân tình của người đối với đồ nhi, làm sao đồ nhi có thể đáp đền" Ta nghẹn ngào khóc hai tiếng, bắt đầu kể lại chuyện cũ : " Tiểu nhân còn nhớ rõ, năm đó, để cứu tiểu nhân một mạng, sư phụ đã cho tiểu nhân ăn một quả chu quả ngàn năm, ăn trái cây kia có thể trẻ lại một nửa, còn có thể tăng sáu mươi năm công lực. Lúc đó sư phụ có nói tiểu nhân đã bớt tuổi đi, tiểu nhân còn tưởng người lừa đảo, hóa ra có chuyện như vậy thật. Sư phụ ơi, nếu ngài ăn trái cây kia, thì đâu có chết sớm như vậy, chỉ vì cứu con mà thôi. Sư phụ ơi ???" Ta bắt đầu đấm ngực gào khan, trong lòng vẫn nghĩ tới việc trước khi đào tẩu phải lập tức lấy ngân phiếu và bắt theo Trình Dục Chi.
( >_< càng ngày mình càng ngưỡng mộ bạn thật đấy)
Yến Vương bịt tai lại, sốt ruột nói : " Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. Trên đời này làm gì có loại trái cây kỳ dị như thế. Ngươi muốn lừa ai hả ?"
Lúc này đã nghe thấy có tiếng Trình Dục Chi đang từ ngoài cửa đi vào, nói : "Vương gia, loại chu quả mà tiểu đồ vừa nhắc tới, quả thật là có"
Yến vương thấy hắn, liền khách khí nói : " Trình tiên sinh, mời ngồi xuống rồi hãy nói"
Trình Dục Chi tiến vào phiên tòa thẩm tra ta, ta lập tức ngừng gào khóc, đi tới bên cạnh hắn, ôm lấy chân hắn kêu :" Sư phụ, ta không lừa ai cả, người hãy làm chủ cho ta." Nhân thể dựa đầu vào chân hắn, nằm úp mặt xuống đất nửa ngày liền khó chịu gần chết.
Lúc này Yến Vương cũng tò mò hỏi : "Trình tiên sinh, trên đời này có thứ trái cây thần kỳ như thế sao ?"
Trình Dục Chi nghiêm mặt nói : " Bẩm Vương gia, quả thật là có, chẳng qua tiểu đồ có nói sai một chút, quả này trăm năm mới kết trái một lần, mỗi lần chỉ có hai trái. Ngày nó Thiên Cơ lão nhân túc trực ở bên cạnh cây suốt năm mươi năm mới thu được hai trái, tiếc là sau đó cây kia đã chết héo. Hai quả chu quả này đúng là tuyệt phẩm hiếm có. Người từng tặng cho gia tổ một quả, gia tổ đem nó chế thành thuốc, chính là "Tốc hiệu cứu tâm hoàn" Ta đoán người tiểu đồ gặp chắc là Thiên Cơ lão nhân."
Ta liền làm bộ tỉnh ngộ : " Trách không được mỗi lúc ta hỏi gì, vị lão sư phụ kia chỉ nói một câu : " Thiên cơ không thể tiết lộ", ta có hỏi lại thì người cũng không trả lời, còn nói là phạm húy, hóa tên người đúng là Thiên Cơ.
Yến Vương hiển nhiên rất hứng thú với loại trái cây kỳ lạ kia, lại hỏi thêm rất nhiều vấn đề xung quanh, Trình Dục Chi cũng giải thích cặn kẽ. Ta thì khỏi nói rồi, không nghĩ tới mèo ốm mà cũng làm chết chuột, lại có cái loại trái cây thần kỳ như thế, ta liền dỏng tai lên nghe. Cuối cùng, Yến Vương cũng vì chu quả cây kia chết héo mà thở dài than thở.
Yến Vương đương nhiên tin tưởng lời nói của Trình Dục Chi. Nói thật ra, trong phủ này chẳng có bất kỳ ai hoài nghi Trình Dục Chi cả, bởi vì hắn là chính nhân quân tử tuyệt đối, chưa bao giờ nói dối. Nếu một ngày nào đó hắn nói rằng lợn là vốn là do quả mọc trên cây, thì mọi người cũng tuyệt đối tin rằng, chính lợn mới nói sai.
Nhưng Yến Vương vẫn không chịu tin ta, hắn còn muốn tìm thái giám quen biết với Mã Tam Bảo tới để nhận diện ta.
Đến mức này thì ta cũng không sợ, dù sao ta có thể đổ hết mọi việc lên đầu cái chu quả nọ. Nhưng ta cũng không muốn quỳ tiếp nữa, liền cảnh tỉnh hắn một chút. Ta nhìn vào giữa hai chân hắn, kêu to :" Ôi, ruồi bọ kia"
Yến vương giật mình một cái, lập tức mất sạch hứng hú, nói : " Quên đi, đã như thế, về sau ngươi sửa lại thành Mã Tam Bảo đến nội đình hầu hạ đi. Còn nữa, về sau đừng có tự xưng là tiểu nhân gì gì đó, bổn vương bị ngươi làm cho nhức hết cả đầu rồi"
Ta vội vàng kéo chặt ống quần Trình Dục Chi, Trình Dục Chi tỏ vẻ khách khí nói với Yến Vương : " Vương Gia, ta đã quen có hắn hầu hạ, để hắn đi theo ta có được không ?"
Trình Dục Chi hiếm hoi lắm mới mở miệng cầu xin, Yến Vương cũng không thể bác bỏ mặc mũi của hắn, liền lập tức đồng ý.
Ta đi theo Trình Dục Chi về tiểu viện của chúng ta, ta lập tức sổ một tràng liên thanh chất vấn Trình Dục Chi : " Không có chu quả, thì cái loại "Tốc hiệu cứu tâm hoàn" của nhà ngươi không có cách nào để chế tạo ra tiếp à? Ta có nên trữ hàng để về sau nâng giá không ? Còn nữa, cái cây chu quả kia quả thật đã chết rồi sao ? Có phải giả chết không ? Cái cây kia ở đâu ? Ta phải chạy đến xem, biết đâu lại có quả nữa ? Ta muốn có hai quả, ta phát tài rồi ?" Hai mắt ta sáng trưng như hai đĩnh vàng nhìn chằm chằm vào Trình Dục Chi.
Trình Dục Chi thản nhiên nhìn ta một lát, cuối cùng nói " Ngu ngốc!" Sau đó xoay người đi không thèm để ý đến ta nữa.
Hắn, hắn, hắn vừa mới mắng người xong ? Trình Dục Chi hoàn mỹ như Bồ Tát lại biết mắng người ? Ta hoảng hồn trước sự thực này, qua một lúc sau mới nhớ ra, hắn vừa mắng ta.
Ngu ngốc ? Ta mà ngu ngốc hả ? Những câu nói dối lợi hại như vậy, ta đều có thể tuôn ra ào ào, ta còn chưa đủ thông minh sao ? ( Trình Dục Chi phê : Ta cũng làm quá dễ dàng. Kể cả chuyện Nữ Oa vá trời cũng không làm khó được ta)
Ta nhảy đến trước mặt hắn, hùng hổ nói : " Ngươi dám mắng ta ? Người thông minh như ta đây mà ngươi dám mắng là ngu ngốc hả ? Không được, mau bồi thường tổn thất về mặt tinh thần cho ta"
Hắn đau dầu nhìn ta, cuối cùng nói bất đắc dĩ : " Ta tự mắng mình là ngu ngốc, được chưa ?"
Ta liền cự tuyệt : " Thế cũng không được. Nếu ngươi ngu ngốc, ta là đồ đệ của ngươi, chẳng phải ta cũng là đại ngu ngốc hay sao. Ngươi vẫn phải bồi thường cho ta"
Hắn tiêu sái nhận mệnh bước tới bên bàn, cầm bút hỏi ta " Thế lần này viết giấy nợ bao nhiêu ?"
" Thấy ngươi đáng thương như vậy, thôi nợ ba nghìn lượng đi"
Về sau, ta dùng mọi cách cũng không hỏi được nơi có cây chu quả, ta liền bảo y là tên thư sinh thối phiền toái.
Đối thoại hôm đó đã lưu truyền khắp trong phủ, mọi người đều thản nhiên tiếp nhận chuyện này. Bọn họ có kẻ hâm mộ " Khó trách hắn còn ít tuổi mà công lực cao cường như vậy, hóa ra là do đã ăn phải chu quả", lại có kẻ tỏ vẻ khinh thường " Hóa ra hắn là kẻ bất nam bất nữ, hắn vô đạo đức như vậy, hóa ra là vì thân thể không được trọn vẹn à. Có thể lượng thứ, có thế lượng thứ."
Về sau, trong ánh mắt bọn họ nhìn ta đều có vẻ khinh thường và thương hại. Mà bọn thái giám đều cảm thấy hãnh diện vì ta.