3/5/09

Tiểu Lam

Tiểu Lam

1.

Cha tôi là một người rất khó tính. Ấy là vì ông có lý do riêng của mình, nhưng tôi thực sự không muốn hiểu. Tôi không có bạn chơi cùng, và dù cha tôi có viện đủ lý do gì đi chăng nữa cũng chẳng thể cải biến được sự cô đơn luôn thường trực trong tim tôi.

Không bao giờ cha tôi giao tiếp với người lạ và đương nhiên tôi cũng bị cấm hoàn toàn. Các anh tôi đã lớn, mỗi người đều có công việc riêng của mình, chẳng ai chịu chơi với tôi, nên rốt cuộc chỉ có tôi là ra vào lủi thủi một mình.

Tôi cứ như vậy suốt mười mấy năm. Người ta thường nói, ở lâu trong một hoàn cảnh thì con người ta có thể quen với hoàn cảnh đó. Tôi thì không. Cho dù có vài chục năm nữa qua đi, tôi cũng chẳng thể nào quen với sự hiu quạnh. Giá như mẹ tôi còn ở đây, chắc chắn người không để cha giam hãm trói buộc tôi như thế này. Dù mẹ mất từ hồi tôi còn nhỏ, nhưng tôi vẫn còn nhớ những tháng ngày yên vui hạnh phúc đó. Tôi còn nhớ lắm, tóc mẹ đen dài, bàn tay mẹ mềm mại ấm áp, mẹ hay ôm ấp dỗ dành tôi với một giọng nói vô cùng dịu dàng ngọt ngào.

Nhưng tôi vẫn có cách.

Cần phải nói thêm rằng, gần nhà tôi có một dinh thự rất lớn, nghe nói là của một vị địa chủ rất giàu có. Vị địa chủ ấy có một người con gái xinh đẹp, chẳng hiểu vì lý do gì tự nhiên phát điên. Để chữa bệnh cho con, người ấy đã mang cả gia đình đi lên tỉnh. Dinh thự từ đó bị bỏ hoang.

Những lúc cha tôi ở nhà, thỉnh thoảng cha cũng cho tôi ra ngoài chơi. Những chuyện đó là tôi nghe trộm người ta, chứ bình thường cha tôi cấm tiệt chúng tôi nhắc đến ngôi nhà đó. Có một lần anh cả tôi vô tình nhắc đến tòa dinh thự đó, cha tôi quăng ngay cái bình trên tay xuống đất, trừng mắt nhìn anh tôi nhìn anh tôi.. Ngôi biệt thự đó là một điều cấm kỵ mà không bao giờ chúng tôi được nhắc đến.

Càng cấm kỵ thì người ta càng tò mò. Mỗi lúc cha đi vắng, hoặc cho ra ngoài chơi, tôi lại lẻn đến biệt thự đó.

Vì gần đây, tự nhiên ở ngôi biệt thự đó có người ở.

Đã chừng nửa tháng nay rồi, đêm đêm, mỗi khi hé cửa sổ nhìn ra, tôi đều thấy bên dinh thự đó có ánh đèn leo lét. Có lần lén cha lén anh, tôi lẻn sang đó ngó trộm qua cửa sổ, thì thấy quả có người trong đó thật. Một chàng trai trẻ, chỉ tầm tuổi anh hai của tôi, hình dung đẹp đẽ, nhưng nước da có vẻ trắng xanh yếu ớt. Chẳng hiểu anh ta làm gì mà đêm nào cũng chong đèn đọc sách đến tận gần sáng mới chịu đi ngủ.

Lúc này cũng thế, cha vừa ra khỏi nhà là tôi đã ra theo. Không hiểu sao càng ngày tôi càng tò mò về người ấy. Sách có gì hay mà anh ấy cứ đọc mãi không biết chán như thế nhỉ. Nhà tôi cũng có sách, thi thoảng có đôi lần tôi mở ra xem thử, nhưng chẳng thấy có gì thú vị, nói đúng hơn là tôi hoàn toàn chẳng hiểu gì hết. Thế mà anh cứ ngồi đọc say sưa, mê mải như thế, thật là lạ.

Một cơn gió bất chợt thổi tạt vào phòng qua ô cửa mở rộng làm ánh nến chập chờn chực tắt. Anh vội đưa tay áo che rồi nhìn vụt qua cửa sổ. Thôi rồi. Tôi giật mình la thầm lên một tiếng, ngồi thụp xuống, nhưng hình như không kịp. Có lẽ anh đã nhìn thấy tôi mất rồi.

Tôi ngồi im sát vách tường, không dám cựa quậy. Không gian vẫn im ắng tĩnh lặng, không có vẻ gì là thay đổi so với trước. Một phút, rồi hai phút rồi năm phút trôi qua. Không có gì lạ cả. Tôi thở phào nhẹ nhõm, từ từ đứng dậy.

- Á á á á á á á á á

Tôi suýt nữa ngã bổ nhào xuống đất. Ngay trên đầu tôi, là anh, với khuôn mặt hết sức nghiêm chỉnh. Tôi không thể hiểu nổi anh đã đứng nhìn tôi như thế từ lúc nào, nhưng tôi tuyệt nhiên không cảm thấy được tiếng bước chân, hơi thở hay ánh mắt của anh. Anh làm cách nào để có thể tiến ra gần cửa sổ, rồi ngó xuống chỗ tôi một cách im lìm như thế trong suốt năm phút liền. Không thể tin nổi.

Anh ngó tôi một thoáng rồi mỉm cười :

- Cô bé dễ thương, em ở đâu ra vậy ?

Sau này, mỗi lần nhắc lại chuyện đó, anh đều cười rũ rượi. anh nói, mặt tôi lúc đó cực kỳ kỳ quái

Tôi vội vàng :

- Không, em… không…

Rồi tôi ù té chạy về nhà. Hai má tôi tự nhiên nóng bừng lên, tim đập thình thịch. Thế là anh đã thấy tôi mất rồi, nếu cha tôi biết tôi sẽ chết. Cha đã ngăn cấm tôi không được sang đó mà.

May thay, cha không biết gì hết. Tối tối, từ ô cửa sổ nhà mình, tôi vẫn thấy ánh đèn leo lét thấp thoáng từ phía nhà anh. Và tôi lại nhớ đến ánh mắt anh, đến nụ cười của anh. Những lời nói của anh cứ văng vẳng bên tai tôi. Dễ thương. Dễ thương là gì vậy. Tôi chưa bao giờ được nghe từ đó, nhưng âm điệu nhẹ nhàng êm dịu của nó làm tôi thấy dễ chịu.

Càng ngày, những hình ảnh của anh càng thường trực trong tôi. Mỗi phút mỗi giây tôi đều nhớ đến anh, và câu nói của anh cứ lặp đi lặp lại trong óc tôi. Anh đâu có vẻ gì là người xấu đâu, nếu người trong làng ai cũng như anh thì sao cha lại không muốn cho tôi gặp nhỉ.

Khoan đã, có một chuyện hiểu lầm ở đây.

Cha cấm tôi không được nói chuyện với người trong làng, nhưng anh đâu phải là người ở làng. Anh mới chuyển đến tòa dinh thự kia không lâu mà. Như vậy thì dù tôi có gặp anh đi chăng nữa, cũng đâu có nghĩa là tôi đã phạm vào lệnh cấm của cha.

Cha tức giận khi chúng tôi nhắc đến tòa dinh thự kia, nhưng chưa bao giờ cha nói “ cấm chúng tôi đến gần đó”. Như vậy ngay cả việc tôi đến đó thì cũng không phải là tôi cãi lời cha.

Lúc tôi gặp anh, tôi đang làm một việc rất xấu, đó là ngó trộm vào nhà của người khác. Nhưng anh đâu có giận. Anh còn gọi tôi là cô bé dễ thương, còn mỉm cười với tôi nữa cơ mà. Như thế có nghĩa là anh không ghét tôi. Không ghét tôi thì tôi có thể làm bạn với anh chứ nhỉ.

Tôi chưa bao giờ có bạn, đây không phải là cơ hội dể tôi có người bạn đầu tiên ư.

2.

Dạo này, cha tôi thường hay đi ra ngoài. Mỗi lúc ở nhà, cha lại vô cùng trầm lặng. Đôi khi, cha nhìn tôi rồi kêu tôi ra ngoài chơi. Chỉ cần thế là đủ. Tôi giờ đã kết bạn với anh, mỗi tối, chỉ cần cha ra ngoài một lúc là tôi cũng nối bước theo sau. Cuộc sống của tôi, từ ngày có anh, chưa bao giờ vui vẻ hạnh phúc như vậy.

Từ khi tôi quen anh, tôi mới phát hiện ra sách cũng có điểm hay của nó. Anh kể rằng, anh chỉ sống một mình với lão bộc, cho nên, bạn bè của anh chỉ có mấy quyển sách. Bây giờ thì có thêm tôi. Sao anh phải sống một mình ở đây, sao anh không có bạn, tôi chẳng bao giờ thắc mắc. Bởi vì tôi cũng từng sống một mình như thế, trước khi anh đến mà.

Những cuốn sách ở nhà anh nhiều vô kể. Anh có hẳn một gian phòng lớn chứa đầy sách, tất cả đều được bọc bìa da đỏ, in chữ nổi màu vàng. Trong sách có bao nhiêu thứ rất hay, có những điều tôi không hiểu hết, mỗi lần như thế, anh lại tận tình giảng giải cho tôi.

Có một lần, tôi đọc tới một cuốn sách kỳ lạ. Trong sách kể về tình yêu của người với ma, với quỷ, với chồn tiên. Những chàng thư sinh ngồi đọc sách giữa đêm khuya, rồi bỗng nhiên một cơn gió lạnh thổi qua, rồi một mỹ nhân xuất hiện, kết bạn với chàng. Sau đó lại phát hiện ra những người đẹp ấy lại không phải là người. Thật là hấp dẫn

Thấy tôi đọc cuốn sách đó, anh đã cười to lên. Anh biểu anh cũng đâu khác gì. Giữa đêm hôm khuya khoắt, sau một trận gió, một cô gái dễ thương bỗng xuất hiện, nhìn trộm vào cửa sổ nhà anh đó thôi. Tôi đỏ mặt lên cãi, rằng anh mới là người không bình thường. Làm gì có ai tự nhiên đứng trên đầu người ta mà nhìn chằm chằm một lúc lâu chẳng thèm nói năng gì như vậy. Hơn nữa lại không một tiếng động, biết là anh đi ra hay anh bay ra. Anh liền đáp, anh phải cố nhón chân, nín thở, vì anh muốn chờ xem tôi biến thành con bướm bay đi như thế nào

Kể ra tự nhiên biến thành con bướm cũng vui vẻ nhỉ. Mà ma là cái gì mà thần thông quảng dại như thế. Đã là ma, sao lại thích làm bạn với con người. Ma sao không làm bạn với ma nhỉ. Mà có đúng là khi người ta ở một mình trong đêm, ma quỷ sẽ xuất hiện quấy rối hay không. Nếu đúng như thế thì tại sao tôi ở nhà một mình bao nhiêu năm nay mà chẳng có ma quỷ gì xuất hiên. Anh nhìn tôi rồi nói, vì tôi còn quá nhỏ, chờ tôi lớn hơn một chút, chỉ cần cứ dễ thương thế này thì thiếu gì ma quỷ đến trêu ghẹo. Anh toàn kiếm cớ trêu chọc tôi thôi. Nếu tôi mà xinh đẹp, à phải rồi, tôi chợt nhớ tới câu chuyện về con gái người chủ dinh thự ở đây. Cô gái ấy chắc là xinh đẹp lắm, vì cô ấy đã bị ma quỷ trêu ám đến mức bị mất trí, gia đình cô ấy phải chuyển đi nơi khác cơ mà. Thật không ngờ, nghe tôi nói tới cô gái đó, anh bỗng sa sầm nét mặt, rồi anh không nói bất kỳ điều gì với tôi suốt buổi tối hôm đó. Tôi không hiểu mình đã làm gì sai, câu chuyện về cô gái ấy tại sao lại làm anh khó chịu như vậy chứ.

Mà nói mới nhớ, lâu nay tôi chưa từng nghĩ tới, sao anh lại tới ở ngôi dinh thự này nhỉ. Không hiểu anh có quan hệ gì với gia đình người địa chủ đã bỏ đi kia không. Sao anh lại phải ở một nơi heo hút như thế này, lại ở một mình. Nơi đây từng có người bị ma quấy rầy, sao anh dám ở một mình nhỉ. Lựa một hôm anh vui vẻ, tôi sẽ hỏi, dù lòng phập phồng lo rằng anh sẽ nổi giận. Nhưng anh chỉ nhìn một cách xa vắng ra ngoài khung cửa sổ, hồi lâu mới đáp, rằng anh đang tìm một người con gái anh rất yêu thương, thế thôi. Vẻ u buồn đau khổ của anh còn làm tôi thấy sợ hơn, kể từ đó, tôi tuyệt nhiên không bao giờ thắc mắc thêm bất kỳ điều gì nữa. Anh là bạn của tôi, hàng đêm chúng tôi được nói chuyện vui vẻ với nhau, như thế là đủ.

……..

Hôm nay hình như cha tôi có vẻ là lạ. Tối đã lâu rồi mà cha vẫn không chịu ra khỏi nhà, còn gọi anh hai, anh ba vào nói chuyện gì đó. Tôi không quan tâm đến chuyện đó, chẳng bao giờ cha và anh kể cho tôi nghe chuyện của họ, tôi thì đương nhiên không bao giờ dám hỏi rồi, nên hôm nay cũng vậy, tôi chỉ ngồi bên cạnh cửa sổ, nhìn ra vườn. Ánh trăng hạ huyền hôm nay có vẻ yếu ớt hơn mọi ngày, mấy hàng cây trông cũng xanh xao, gầy guộc. Tôi nóng ruột lắm, hôm qua anh đã hẹn hôm nay sẽ cho tôi mượn cuốn tiếp theo của truyện người yêu ma hôm trước, thế mà sao cha mãi không đi. Nếu chỉ còn mấy anh thì không sợ, tôi có thể kiếm cớ ra ngoài, nhưng cha thì khác. Không có cách nào đánh lừa cha cho được.

Rồi cha cũng đứng dậy. Khi đi ngang chỗ tôi, cha chợt liếc tôi một cái làm tôi giật thót mình. Lẽ nào cha đã biết gì đó. Nhưng tôi cẩn thận lắm kia mà. Tôi luôn về nhà trước khi cha về, và chỉ đi khi nào cha đã chắc chắn đi. Không thể nào. Hay mấy ông anh của tôi. Nhưng mấy anh thương tôi lắm, mỗi lần tôi có tội gì, các anh đều bao che cho tôi, thì không lý nào cách anh lại mách cho cha cả.

Tôi cảm thấy khá bất an. Hay là hôm nay tôi không đến chỗ anh nữa chỉ. Cha tôi là người rất tinh tường, tốt nhất là nên để yên một thời gian chăng. Nhưng, nhưng câu chuyện của anh đang đến đoạn hay.

Tôi lưỡng lự một chút rồi đứng dậy. Thôi, nốt hôm nay vậy, rồi từ mai tôi sẽ ngoan ngoãn ở nhà. Tôi đã trót hứa với anh rồi, nếu tôi không đến anh nhất định sẽ trông. Biết đâu anh sẽ lại lo lắng. Dù sao anh cũng là người bạn duy nhất của tôi, không nên thất tín với anh.

Trăng rải nhẹ luồng ánh sáng yếu ớt lên khung cảnh, làm tất cả cứ có vẻ gì đó âm u, lành lạnh. Trong óc tôi cứ lởn vởn mãi ánh mắt của cha, nó làm tim tôi đập thình thịch rất khó chịu. Mỗi tiếng động nhỏ cũng làm tôi thấy giật mình, cứ như cha đang đứng ở đâu đó nhìn tôi, theo dõi tôi. Tôi dừng lại, ngó quanh quất. Làm gì có ai đâu, chỉ là tôi tự mình hù dọa mình. Anh đã bảo rồi, thần hồn nát thần tính, trên đời này chẳng có ma quỷ hay yêu quái gì hết, đó chỉ là do con người tự tưởng tượng ra mà thôi. Nhưng con người là như thế, những cái gì thấy tận mắt thì không tin, toàn tin vào những cái lưu truyền vu vơ, hoang đường.

Đèn nhà anh đã thắp lên từ lúc nào, qua khung cửa sổ vẫn mở rộng như mọi ngày, tôi thấy anh đang cắm cúi đọc một cái gì đó. Tôi đi vòng ra cửa chính, cầm tay nắm cửa, xoay nhẹ rồi đẩy cửa bước vào. Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng mặt lên, nhìn tôi mỉm cười :

- Em cứ để cửa mở đi. Hôm nay trời hơi oi bức, mở cửa để gió lùa vào cho thoáng cũng được.

Tôi khẽ vâng nhẹ rồi chạy ào vào chỗ anh. Mọi bất an hoàn toàn biến mất. Anh nói đúng, chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra hết mà thôi. Hoặc do ở bên cạnh anh, tôi cũng không biết nữa.

- Chủ nhân.

Người lão bộc già của anh đột ngột xuất hiện làm tôi giật mình. Tôi không thể nào thích nghi nổi với cái cách xuất hiện của ông ấy, lần nào cũng âm thầm lặng lẽ.

Ông tiến lại gần anh, nói thầm gì đó. Chắc ông co chuyện riêng cần nói với anh. Không muốn nghe lén, tôi lại ra ngồi gần cửa sổ. Hôm nay có chuyện gì kỳ quặc thế nhỉ, hết cha và anh tôi có chuyện bí mật, giờ lại đến anh và lão bộc của anh. Mà cũng đúng thôi. Đến một đứa như tôi còn có những bí mật cần giấu giếm nữa là, chỉ là tôi không có ai để chia sẻ mà thôi.

Tôi đặt quyển truyện xuống bàn, lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Những tiếng chim kêu đêm rúc liên hồi, hình như làm xao động cả ánh trăng non. Tim tôi bỗng đập thình thịch, cảm giác bất an lúc nãy lại tràn về. Cuốn truyện đang đọc dở cũng trở nên bớt hứng thú hơn nhiều.

Phía sau lưng tôi, anh và lão bộc vẫn tiếp tục thì thầm điều gì đó. Có lẽ sự có mặt của tôi là không đúng. Giờ tôi mới nhận ra, anh hôm nay hơi khác thường. Anh không vận bộ đồ mặc nhà như mọi khi mà lại đóng bộ rất nghiêm chỉnh. Lẽ ra tôi phải nhận ra điều đó sớm hơn. Tôi thật đáng phiền nhiễu. Anh rõ ràng là bận việc, nhưng vẫn phải ở nhà chơi với tôi.

Tôi ngượng ngùng định đứng dậy, nhưng rồi lại thôi. Anh đang nói chuyện riêng với người nhà. nếu tôi đi ra đó bây giờ sẽ ảnh hưởng đến anh. Hãy đợi anh nói cho xong rồi hẵng cáo từ.

Tôi lại quay mình nhìn ra cửa sổ. Hàng cây đen thẫm trong ánh trăng nhạt, gần xa tịnh không một tiếng người. Ngôi nhà của anh tính ra khá là biệt lập với những ngôi nhà khác, gần nhất may ra chỉ có nhà tôi. Ấy nói là nói vậy, chứ đi được đến nhà tôi cũng xa tít mù. Ngày xưa, mỗi lần ngồi trong nhà, nhìn sang phía nhà anh, tôi cũng chỉ thấy được một đốm sáng leo lét, mù mờ.

Chữ Đốm sáng đột ngột xuất hiện trong óc tôi làm tôi thấy giật mình. Có một thứ gì đó không ổn. Tôi vùng đứng bật dậy chạy ra sát cửa sổ. Đốm sáng, đốm sáng, sao hôm nay tôi không thấy đốm sáng quen thuộc đó nhỉ. Vốn dĩ tôi trốn cha đi chơi, nên để giả bộ trong nhà vẫn có người, tôi thường thắp một ngọn đèn bên cạnh cửa sổ. để cha lỡ có về bất chợt cũng tưởng là tôi đang ở nhà. Sao hôm nay tôi không thấy ánh sáng quen thuộc của ngọn nến đó nhỉ. Lẽ nào gió đã thổi tắt nó. Hay đã có chuyện gì bất thường đã xảy ra. Không ổn rồi. Tôi phải về ngay lập tức.

Tôi chạy vội ra cửa, quên cả cáo từ anh. Giờ tôi chỉ mong có cánh để có thể bay về nhà ngay lập tức. Có lẽ thấy thái độ tôi có vẻ là lạ, nên anh đã gọi giật lại :

- Có chuyện gì vậy em ? Em đi đâu vậy ?

Tôi miễn cưỡng quay lại nhìn anh rất bối rối:

- Em xin lỗi, hình như ở nhà em có chuyện gì đó thì phải. Em phải về ngay.

Anh nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, nhưng tôi không biết phải giải thích cho anh như thế nào. Thực ra nó chỉ là cảm nhận của tôi, như kiểu linh cảm, chứ chẳng có bất kỳ dấu hiệu gì rõ rệt. Ngọn nến đó tắt, có thể chỉ là do gió tạt, hoặc một con chuột nào đó chạy qua làm đổ. Nói chung là rất khó giải thích cho anh hiểu.

Bỗng tôi thấy Một luồng không khí giá lạnh từ đâu bỗng ùa vào sau lưng tôi. Nỗi bất an dâng lên cuồn cuộn. Một giọng nói sắc nét vang lên làm người tôi muốn đông cứng :

- Tiểu Lam.

Tôi từ từ quay lại.

Thế là điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra.

Ngay trước mặt tôi, giữa khung cửa mở rộng, là cha, với sắc mặt hầm hầm giận dữ.

Tôi kinh hãi kêu lên :

- Cha, sao cha biết con ở chỗ này ?

Cha tôi mặt thoáng lộ vẻ hoảng hốt trừng mắt quát tôi :

- Ai cho con đến đây, mau đi về.

Tôi giật mình, trong vô thức tự nhiên lùi lại về phía anh. Không hiểu vì sao cha biết tôi đến nơi này. Thế này thì chắc cha đánh tôi chết mất. Cha tôi cực kỳ căm thù ngôi biệt thự này, và không dưới một lần cha đã nổi giận khi nghe nhắc đến nó. Chỉ nhắc đến còn vậy, nữa là đến tận đây, gặp tận những người trong tòa dinh thự này.

Mặt cha càng hầm hầm, vừa thoáng có vẻ tức giận, vừa xen lẫn sợ hãi. Chưa bao giờ tôi thấy biểu cảm của cha mình như thế này. Tôi hoảng sợ núp sau lưng anh. Mặt cha rúm lại, nhưng cha chỉ đứng im ở cửa, không dám tiến hẳn vào chỗ tôi và anh đang đứng. Chợt cha lên tiếng :

- Chuyện ân oán đời trước, có liên quan gì đến con bé đó đâu. Huống chi cậu với nó cũng không phải không có quan hệ, hãy buông tha cho nó. Có gì chúng ta từ từ bàn tiếp.

Anh cười khuẩy, nhìn cha với tia mắt cực kỳ khinh thường :

- Ta mà lại có quan hệ với loại ma quỷ bọn ngươi à, ta chỉ hận chưa băm vằm bọn ngươi thành trăm mảnh. Nếu muốn ta buông tha nó, hãy trả thứ đó cho ta.

Tôi choáng váng nhìn sang anh. Anh và cha đang nói gì, tôi không hiểu. Anh vừa gọi cha là gì, là loại ma quỷ ư. Sao anh có thể nói về gia đình tôi như vậy. Anh có ân oán gì với cha tôi mà phải gọi chúng tôi bằng những từ kinh khủng như vậy, cha tôi đã lấy gì của anh vậy ?

Cha nhìn anh ủ rũ :

- Tôi có còn cầm gì của cậu đâu. Lần đó, không phải các người đã bắt về rồi sao.

Mặt anh nhăn nhúm lại một cách rất dễ sợ. Đột ngột, anh quay sang tôi, khuôn mặt trở nên lạnh lùng như một người xạ lạ nào đó. Không, đó không phải là anh. Tôi hoảng sợ định lùi lại, nhưng vấp phải cái bàn ngã nhào xuống đất. Anh nhìn tôi một cách thản nhiên rồi quay sang cha tôi:

- Ngươi còn dám nói như thế à. Được, để coi ngươi ngoan cố đến mức nào.

Đột nhiên, đầu tôi đau như búa bổ, bên tai tôi không hiểu sao đột ngột vang lên những tiếng kêu khóc rợn người. Tôi đưa tay ôm chặt lấy đầu, ngã gục xuống đất. Đau, đau quá. Hai mắt tôi mờ đi vì nước mắt nhòe nhoẹt, hai tai tôi lùng bùng, không thể chịu nổi tôi liền hét lên :

- Cha ơi, cứu con với. Đau chết mất.

Anh lập tức túm tay tôi kéo dậy, đẩy dứ về phía cha tôi :

- Ngươi thử nhìn coi, còn muốn ngoan cố nữa không ?

Qua hai hàng nước mắt, tôi thấy mặt cha xám ngoét, tay chân cha run lẩy bẩy. Tôi cố vùng vẫy, nhưng cánh tay anh như gọng kìm siết chặt lấy tay tôi, làm tôi không có cách nào vùng ra được. Cha tôi vội kêu lên :

- Đừng làm hại nó. Hãy thả nó ra, rồi ta sẽ trả lại thứ đó cho cậu. – Rồi quay sang tôi, cha nói – Con đừng sợ, không sao đâu, cứ đứng im đó, cha sẽ cứu con.

Anh cười gằn, nhại lại giọng cha :

- Cứu con à. Ngươi tự tin như thế sao. Chỉ sợ ngay cả ngươi còn không có cách nào thoát ra được, chứ đừng nói là nó. Hãy ngoan ngoãn mang thứ đó đến đây, rồi ta sẽ thả nó ra.

Cha nhìn anh vẻ thiểu não :

- Cái đó sao mang ra ngoài được bây giờ, cậu phải đi theo ta thôi. Hãy thả con bé ra đã, nó vô tội, rồi tôi sẽ dẫn cậu tới đó.

Anh liếc nhìn tôi, trong một thoáng, ánh mắt anh có dịu lại đôi chút. Nhưng anh vẫn túm chặt lấy tay tôi :

- Ta cứ mang tiểu yêu này đi cùng. Chừng nào nhận được thứ đó, ta sẽ thả nó ra. Đừng hòng kiếm cớ lừa ta.

Anh rút trong tay áo ra một mảnh giấy màu vàng hình chữ nhật, dán lên trán tôi. Đầu óc tôi choáng váng, tựa như bị cả một quả tạ đập vào đầu, tay chân tôi bỗng nặng như đeo đá, cảm giác không nhấc mình lên nổi. Nhưng tôi cố cắn răng không rên rỉ. Nỗi đau ấy làm sau sánh được với nỗi đau nhức nhối dang diễn ra trong tim tôi. Anh muốn hạ nhục tôi làm cha tôi phân tâm. Nếu đã như vậy thì tôi quyết không để anh đạt được mục đích.

Cha nhìn tôi vẻ đau đớn rồi quay người bước đi trước một bước, anh kéo tay tôi vội vã theo sau. Bên ngoài sân, ánh trăng hạ huyền soi lờ mờ trên đầu chúng tôi. Con đường vắng hoe, giờ này đâu còn ai ra khỏi nhà nữa, chỉ có những bóng cây đan xen vào nhau thành những hình thù kì lạ, ma quái. Đâu đó có tiếng chim ăn đêm rúc lên lạnh lùng.

Một con cú bay vụt lên từ một tàng cây bên trái làm anh giật nảy mình, đứng lại với vẻ rất cảnh giác. Anh nắm chặt tay tôi hơn, nghiêng ngó xung quanh. Chợt anh ngó vào mặt tôi với một tia nhìn hết sức kì lạ, rồi quay sang nhìn cha tôi :

- Sao .... nó cũng có bóng? Lẽ nào có thể như vậy?

Cha tôi thở dài đáp:

- Không phải tôi đã nói rồi sao, nó có quan hệ với cậu mà.

Anh vẫn nhìn cha với vẻ cực kỳ nghi hoặc :

- Không thể nào có chuyện đó. Ngươi và ta đâu có giống nhau, làm sao có thể như vậy được ?

Cha tôi lắc đầu rồi quay người đi tiếp :

- Sự thật rành rành ra đấy, nhưng tin hay không là việc của cậu, tôi cũng chẳng có cách nào !

Lúc này, hai chiếc bóng của tôi và anh cùng nằm song song với nhau trên mặt đất. Tôi ngó về phía cha tôi, cha tôi không hề có bóng. Tôi chưa bao giờ để ý đến điều này. Sao tôi và anh có bóng, còn cha, cha lại không có nhỉ. Cha và anh với tôi khác gì nhau. Chuyện gì đã xảy ra mà anh lại căm thù cha đến mức đó. Nhưng đó chỉ dừng lại là những suy nghĩ trong lòng tôi, đương nhiên tôi không dám hé răng ra hỏi nửa lời

Anh đột ngột đưa tay lên bóc mảnh giấy dán trên trán tôi ra. Đầu óc và thân thể tôi bỗng trở nên dễ chịu hẳn. Có lẽ nào anh đã đổi ý, không căm ghét tôi nữa chăng. Tôi nhìn anh với vẻ tha thiết, nhưng anh đã ngoảnh mặt đi, tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi và lạnh lùng kéo tôi đi tiếp.

Cha tôi lại cắm đầu đi trước và anh lại vội vã kéo tay tôi bước đi sau hướng về phía nhà tôi. Căn nhà vắng tanh, hai anh trai tôi vẫn chưa về. Cha đẩy cửa bước vào, vẫy nhẹ tay thắp lên mấy ngọn nến vẫn gá sẵn trên tường. Luồng ánh sáng run rẩy leo lét một chút rồi bừng sáng, tỏ rõ toàn bộ khung cảnh trong ngôi nhà. Anh nắm chặt tay tôi, vừa thận trọng bước vào vừa nhìn quanh với vẻ đầy dò xét. Cha tôi hơi cười khi thấy thái độ của anh, nhưng không nói gì, thản nhiên tiến lại gần bệ thờ của mẹ tôi, vái nhẹ một vái. Rồi đột nhiên, ông nắm lấy cái lư hương xoay nhẹ sang bên phải một vòng, rồi lại xoay sang bên trái nửa vòng.

Một tiếng ầm lớn vang lên, cái bệ thờ bỗng dịch sang một bên, để lộ ra một khung cửa rất lớn. Cha quay lại nhìn anh, nói trỏng :

- Ở trong này.

Anh nhìn cái khung cửa với vẻ rất thận trọng rồi hất hàm tỏ ý bảo cha tôi vào trước. Cha lại cười nhẹ, rồi quay mình bước đi. Anh nhanh chóng bám theo, tay vẫn nắm chặt tay tôi. Tôi lầm lũi đi sau, lòng vẫn đầy băn khoăn thắc mắc. Con đường tuy không thắp đèn, nhưng ở phía đằng xa có một luồng ánh sáng yếu ớt hắt lại, nên chúng tôi vẫn bước được một cách thoải mái.

Chợt một luồng sáng rực rỡ ùa vào mắt tôi, làm tôi thấy choáng váng, phải nhắm vội mắt vào, định thần trong giây lát rồi mới dám mở mắt ra. Tôi đang đứng giữa một căn phòng rất lớn, trống không, trừ một chiếc quan tài bằng thủy tinh đang nằm giữa phòng. Trong quan tài có ai đó đang nằm mà tôi không nhìn rõ lắm. Trong phòng không có đèn nhưng vẫn sáng rực lên, vì bốn bề được nạm bốn viên minh châu rất lớn.

Anh chợt đứng sững lại, nhìn chăm chú vào cỗ quan tài, rồi buông tay tôi ra kêu lên :

- Chị, chị ơi.

Tôi tò mò tiến lại gần. Trong cỗ quan tài có một người con gái trẻ rất xinh đẹp đang nhắm nghiền mắt như say ngủ. Gương mặt này sao quen thuộc vậy. Trong óc tôi thoáng ẩn hiện một bàn tay ấm áp, một mớ tóc mây mềm mại, một giọng nói dịu dàng. Tôi kinh hãi kêu lên :

- Mẹ, mẹ …

Lúc này, anh đã giở nắp cỗ quan tài lên rồi cúi xuống, nhấc bổng mẹ tôi dậy. Mẹ tôi vẫn nằm im lìm không có phản ứng gì. Anh là ai, sao lại muốn mang mẹ tôi đi. Sao cha tôi lại bảo rằng mẹ đã chết, trong khi thực ra mẹ đang nằm ở dưới căn hầm bí mật này của nhà tôi. Mẹ tôi đã chết hay chỉ đang ngủ say ? Hàng trăm câu hỏi lởn vởn trong đầu tôi mà tôi không có cách trả lời cho được. Tôi hết quay sang nhìn cha, lại quay lại nhìn anh. Cha nhìn tôi ra dấu im lặng, rồi nắm chặt lấy tay tôi, kéo ra xa, nhường lối cho anh. Bây giờ lại đổi lại, anh ôm chặt mẹ tôi đi phía trước, cha nắm chặt tay tôi nối bước theo sau. Trong giây lát, chúng tôi đã bước ra phòng ngoài.

Có một điều gì đó đã xảy ra, vì căn phòng đang sáng rực rỡ. Tất cả các ngọn nến gắn trên tường đều đã được thắp sáng. Tôi nhớ là lúc cha tôi mở cửa, ông chỉ thắp có mấy ngọn nến. Ai, ai đã thắp lên toàn bộ số nến còn lại.

Dường như cũng nhận ra sự thay đổi đó, anh đột ngột dừng lại rồi quay phắt lại nhìn cha tôi :

- Ngươi, ngươi dám dở trò à ?

Cha tôi đặt nốt ngọn nến đang cầm trên tay lên cái đế cạnh cửa rồi kéo tôi lùi lại vào đường hầm, nhìn anh mỉm cười :

- Giờ ngươi mới nhận ra sao, muộn mất rồi !

Trong giây lát, tất cả mấy ngọn nến cùng sáng bừng lên. Rồi những chùm tia sáng lấp lánh lần lượt nối từ ngọn này sang ngọn khác, tạo thành một tấm lưới ánh sáng tuyệt đẹp. Nhưng anh trông không có vẻ gì là tán thưởng, anh chỉ ôm chặt mẹ tôi, lùi lại với vẻ kinh hãi :

- Sao ngươi lại dùng cái này để đối phó với ta. Gia đình ta với ngươi có gì thù oán, sao hết lần này đến lần khác ngươi cứ bám theo chúng ta gây hấn vậy.

Cha tôi cười nhạt :

- Đứa trẻ ranh như ngươi làm sao hiểu được chuyện xa xưa. Gia đình ta đã sống yên ổn ở đây mấy trăm năm, can cớ chi cha ngươi đến đây, cậy tiền cậy thế đập phá nhà ta, rồi lại thuê người hại vợ ta phải tan hồn lạc phách, làm đứa con gái nhỏ của ta mới sinh ra đã phải chịu mồ côi. Mối hận đó không trả thì ta còn xứng đáng sống trên đất này không.

Anh nhìn cha tôi :

- Nhưng rõ ràng hồi đó, cha ta đã thuê người lập tràng, kính tiễn gia đình ngươi sang chỗ khác rồi cơ mà. Thế mà ngươi còn bắt hồn phách chị ta, hại chị ta bao nhiêu năm nay phải sống trong điên loạn – Chợt anh dừng lại, nhìn tôi chăm chú – Khoan đã, nếu nói như vậy thì tiểu yêu kia đâu phải con gái của chị ta.

Cha tôi cười đắc ý :

- Người và ma sao có thể kết hợp, ngươi vốn là kẻ thông minh, sao đạo lý này cũng không hiểu.

- Nhưng lúc nãy, lúc nãy

Một tràng cười giòn tan vang lên, rồi cái bóng dưới chân tôi bỗng trồi lên, tụ lại thành một hình người rất quen thuộc. Là anh ba của tôi. Anh cười rất sảng khoái :

- Chính là ta. Lúc ngươi mải nhìn ngắm con cú đó thì ta đã lẻn đến gần, giả làm cái bóng của nó. Nếu không làm như vậy sao có thể lừa được ngươi.

Lúc này, những tia sáng từ mấy ngọn nến đang thu hẹp lại. Sắc mặt anh càng ngày càng khó coi, nửa đau khổ, nửa giận dữ. Tôi nhìn anh rồi quay sang lắc lắc tay cha :

- Thế là sao hả cha. Rõ ràng là mẹ con đang nằm đó, sao cha lại bảo mẹ con đã bị tan hồn lạc phách. Như vậy là sao hả cha.

Cha nắm tay tôi nghiến răng :

- Đó là lũ nghiệt chủng kẻ thù của gia đình ta, sao có thể là mẹ con cho được. Mẹ con đã bị bọn chúng hại tan hồn lạc phách từ lâu lắm rồi. Ngày hôm đó, nếu cha không đi vắng, làm sao bọn chúng có thể lộng hành cho được. Nhưng giờ cha đã ở đây rồi. Con hãy nhìn kỹ đi, chỉ trong lát nữa thôi, bọn chúng sẽ tan thành tro bụi, vĩnh viễn không thể tái sinh. Như vậy mới phần nào đền được tội cho mẹ con, mới hả được mối hận trong lòng cha.

Anh đã mất hết vẻ kiêu ngạo, chợt nhìn cha tôi xuống giọng :

- Mình ta chịu tội không được sao, ngươi hãy tha cho chị ta. Một mạng đổi một mạng, vậy là đủ chứ ?

Cha tôi cười gằn :

- Cái mạng của ngươi sao đủ đổi lấy mạng vợ ta. Hơn nữa, ở đây cô ta chỉ có một hồn một phách, dù có mất vẫn có thể sống được.

Anh nhìn cha tôi, mắt lóe lên vẻ căm hận :

- Ngươi còn dám nói thế à. Bao nhiêu năm nay, ngươi giam giữ hồn phách của chị ta, làm chị ta sống nửa điên nửa dại, ngây ngây ngô ngô, sống như vậy thì khác gì chết. Ngươi thật độc ác.

Lời nói của anh như đập thẳng vào đầu tôi. Ngươi thật độc ác, thật độc ác. Những ký ức xa xưa chợt ùa về. Sao lại không phải là mẹ. Cha nói dối. Chính mẹ là người đã ôm ấp tôi, đã nâng niu dỗ dành tôi. Tôi vẫn như còn thấy ánh mắt như cười của mẹ, thấy bàn tay ấm áp của mẹ. Chắc chắn đó là mẹ tôi. Cha đã nói dối. Vì muốn trả thù, cha đã cố tình đốt chết mẹ.

Tôi vùng ra khỏi tay cha tôi, tiến về phía anh, nhưng đám lưới ánh sáng đã ngăn tôi lại. Những tia sáng chạm vào người tôi bỏng rát. Cha và anh tôi kinh hãi kêu lên :

- Không được chạm vào đó. Chạm vào là tiêu hồn bây giờ.

Tôi quay lại nhìn cha đau đớn :

- Cha ơi, sao cha nỡ đốt chết mẹ. Con không hiểu oán thù của cha sâu như thế nào, nhưng anh là người tốt, anh có lỗi gì đâu. Cha suốt ngày giam hãm con trong nhà, không cho con kết bạn với ai, chỉ có anh là chịu chơi với con, chịu cười đùa và làm cho con vui vẻ. Cha hãy thả anh và mẹ ra đi.

Cha tôi hét lên :

- Sao con ngu ngốc vậy, cha làm thế chỉ là muốn tốt cho con. Chúng ta đâu phải con người, sao có thể sống chung với con người cho được. Nó làm thế cũng đâu phải có ý tốt gì đâu. Nó chỉ muốn tiếp cận con, rồi dung con để uy hiếp cha mà thôi. Nó chỉ muốn đoạt lại hồn phách của chị nó, chứ đâu thật tâm yêu thương gì con đâu.

Tôi quay sang nhìn anh. Anh vẫn ôm chặt lấy mẹ, cúi mặt xuống :

- Xin lỗi em.

Đầu óc tôi bắt đầu choáng váng. Những tia sáng không ngừng quất mạnh vào da thịt tôi. Không, dù anh nói vậy, nhưng những cử chỉ ân cần của anh không phải là giả. Chỉ do lỗi của tôi, lỗi của tôi là đã sinh ra không phải là một con người mà thôi. Tôi lại nhìn cha :

- Vậy nếu cha nói thương con, muốn tốt cho con, thì cha hãy cho con thành một con người đi.

Cha nhìn tôi lắc đầu. Lúc này, tấm lưới ánh sáng đã vậy chặt lấy anh, càng ngày càng tiến lại gần hơn. Làm thế nào bây giờ. Chỉ lát nữa thôi, chúng sẽ đốt cháy cả anh lẫn mẹ. Tôi tuyệt đối không để điều đó xảy ra. Là mẹ của tôi. Là người bạn duy nhất của tôi. Chợt một tia sáng lóe lên trong óc tôi. Khi cha tôi đặt ngọn nến cuối cùng vào đó, tấm lưới mới hình thành. Chỉ cần phá hủy mấy cây nến đó, tấm lưới sẽ biến mất.

Thân thể tôi lúc này đã nóng ran lên, tựa như tôi đang đứng giữa một chảo lửa. Lửa thiêu đốt xung quanh tôi, lửa len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể tôi. Chân tay, đầu óc tôi như không còn của tôi nữa, tôi không có cách nào điều khiển cho được. Ráng lên, tôi tự nói với mình. Mắt tôi đang mờ đi, nhưng tôi vẫn thấy cây nến đang hiện ra lờ mờ trước mặt mình. Tôi cố hết sức bình sinh, vươn tay về phía đó.

Luồng lửa hình như đã vụt tắt. Tôi cảm thấy tay mình đang đè lên một cái gì đó bỏng giãy. Thế là tôi đã làm được, tôi đã ngã đè lên ngọn nến. Tấm lưới ánh sáng đã biến mất. Trước mặt tôi, cha và anh tôi đang lùi lại kinh hãi. Ngọn lửa thiêu đốt tôi đã không còn, nhưng tôi cũng không thể nào cử động nổi thân thể. Khung cảnh trước mắt tôi cũng đang mờ dần đi. Một ai đó đang chạm vào người tôi, nâng tôi dậy. Là ai vậy. Tôi không thể nhìn thấy gì, nhưng tôi có thể cảm nhận được, đó chính là anh. Không được, tôi phải nhìn thấy anh lần cuối, tôi còn bao điều muốn nói với anh. Tôi rán hết sức mở mắt ra. Khuôn mặt anh đang cúi xuống nhìn tôi, mờ mờ, ảo ảo. Tôi cố nói, dù giọng nói của tôi như vọng lại từ một nơi nào xa lắm :

- Kiếp sau, nếu em được làm người, anh sẽ làm bạn với em chứ ?

Nước mắt anh rơi xuống má tôi nóng hổi. Anh hấp tấp đáp :

- Nếu còn gặp lại, dù em là gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ kết bạn với em.

Thế là đủ. Tôi chỉ còn một nguyện vọng duy nhất nữa thôi :

- Xin anh …. Xin anh đừng trả thù cha và anh em.

Anh ôm chặt lấy tôi, gật đầu. Tôi lại cố quay sang nhìn cha :

- Xin cha… xin cha hãy đừng thù hận anh nữa.

Cha nhìn tôi, tôi thấy mắt cha ánh lên những tia sáng đau khổ. Chợt trời đất xung quanh tôi tối sầm lại. Có lẽ giới hạn của tôi đã hết. Dù sao, nguyện ước của tôi cuối cùng cũng đạt được.

Vĩnh biệt cha.

Vĩnh biệt anh.

Quay lưng về phía mặt trời - Chap 3

Đã ba giờ chiều. Không rõ ông Masumi đi đâu mà giờ này vẫn chưa về văn phòng. Tôi đứng dậy, vươn vai rồi đi về phía cửa sổ. Trời thật là đẹp, không gian như càng thoáng đãng hơn khi nhìn từ trên này xuống Bất giác tôi thấy một chút cảm khái. Trời đất bao la rộng lớn như vậy, sao có những con người vĩnh viễn không tìm được một chốn riêng tư cho mình.

Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan không gian yên tĩnh. Tôi rời khỏi cửa sổ, kéo rèm lại rồi uể oải nhấc máy. Chưa có lúc nào tôi thấy mệt mỏi như lúc này, những suy nghĩ về ông ấy cứ luẩn quất mãi trong đầu tôi. Vâng, tôi chỉ là một thư ký nhỏ nhoi, tôi là một người xa lạ không có quan hệ họ hàng hay tình cảm với ông ấy, nhưng sao tôi cứ phải quan tâm đến cuộc sống riêng tư của ông ấy như vậy, dù biết rằng đó không phải là bổn phận của tôi, dù biết rằng, có lo lắng hay phiền muộn gì đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thể giúp gì được cho ông ấy. Nhưng biết làm thế nào được. Tôi chẳng có cách nào rũ bỏ những suy nghĩ ấy ra khỏi đầu óc tôi. Hơn nữa, tôi không thể nào bỏ mặc ông ấy được. Có vẻ như ông ấy không biết quan tâm đến bản thân mình, có vẻ như ông ấy không biết cách làm cho bản thân mình được hạnh phúc. Ông ấy cứ giam mình trong cái khuôn lạnh lẽo mà ông chủ tịch đã áp đặt, bước đi cứng nhắc trên con đường mà ông chủ tịch đã vạch ra, rồi bây giờ lại đính hôn với người con gái mà ông chủ tịch lựa chọn, dù ông chẳng mảy may yêu thương. Những cuộc hôn nhân chính trị, những hình nhân di động, giàu có mà đau khổ như vậy thì thà làm một thư ký nhỏ bé tự do tự tại như tôi còn hơn. Ông ấy có lẽ nào sẽ vứt bỏ hoa hồng tím, đồng nghĩa với việc vứt bỏ trái tim và con người thực sự của ông ấy.

Dạo này, khi cuộc thi Hồng Thiên Nữ càng đến gần, ông ấy càng trầm mặc. Có lẽ ông ấy cũng không biết phải làm thế nào. Tôi biết, bộ phận chế tác đang ráo riết chuẩn bị cho việc công diễn Hồng Thiên Nữ trên toàn quốc, diễn viên chính đã được quyết định, đương nhiên là Ayumi, dù chưa có kết quả thi tuyển. Công ty Daito không làm những gì không chắc chắn, bàn tay ngầm của ông chủ tịch sẽ tiếp tục thao túng đến mức nào đây, tôi cũng không rõ nữa. Chẳng nhẽ ông Masumi cứ để mặc kệ cho đóa hồng tím ấy khô héo sao.

- Alô

Một chút ngập ngừng, rồi tiếng cô lễ tân vang lên nhỏ nhẹ :

- Dạ có cô Ayumi muốn gặp giám đốc ạ.

Ayumi à, cô ấy có việc gì mà lại đến gặp ông Masumi. Lần trước, họ đã cùng nhau đi ăn tối ở quán thịt nướng bình dân. Không thể nghĩ ra là cô ấy có thể có mối quan hệ gì với ông Masumi. Theo tính cách của cô ấy, không thể nào cô ấy lại toa rập với ngài chủ tịch để nhằm đạt được Hồng Thiên Nữ cả.

Vậy thì tôi nghĩ không ra lý do nào mà cô ấy có thể gặp ông Masumi cả.

Tôi liền đáp :

- Cho tôi gặp cô Ayumi.

Có những tiếng lạch cạch, điện thoại im bặt trong nửa phút rồi một giọng nói nhẹ nhàng vang lên :

- Chị Mizuki ah. Xin lỗi vì không hẹn trước, nhưng tôi muốn gặp ông Masumi một chút. Tôi có chút việc. Tất nhiên nếu ông ấy thời gian rảnh rỗi.

Tôi vội đáp :

- Vâng cô Ayumi ạ. Được gặp cô là một vinh hạnh rất lớn. Nhưng hiện tại ông Masumi không có ở đây.

Một chút ngập ngừng, rồi đầu dây bên kia có tiếng nói khe khẽ :

- Tôi có thể đợi được không ?

Không thể tin nổi. Giữa họ có chuyện gì mà cô Ayumi phải ngồi đợi ông Masumi. Không thể nào, nếu họ có chuyện gì thì trước khi đi, ông Masumi đã phải dặn lại tôi rồi chứ. Trí tò mò của tôi phát triển đến mức không thể kiểm soát nổi, mặc dù, sau bao nhiêu năm làm việc cùng với ông Masumi, nó đã được rèn giũa như đặt trong một cái tủ đá. Nhưng đây lại là chuyện khác. Một chuyện thật đáng ngờ. Một Hồng Thiên Nữ tương lai, một thiên tài trong giới kịch nghệ, cô gái cưng nổi tiếng lại có thể ngồi chờ đợi một ai đó, cho dù đó là ông giám đốc của công ty Nghệ thuật. Không thể tin được.

- Vâng ạ, dĩ nhiên nếu cô không phiền. Xin mời cô lên đây ạ.

Một lát sau có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Tôi vội vàng đứng dậy, bước ra mở cửa, và cô ấy, Ayumi, đứng trước mặt tôi, rất bình thường giản dị. Cô mặc một chiếc áo cổ tim màu xanh nhạt, tay dài, một chiếc váy lửng cùng màu, nhưng không hiểu sao, với nụ cười nhẹ nhàng đó, tôi như phảng phất thấy bóng hình của một tiên nữ : giản dị mà cao quý. Ayumi là như thế, dù chẳng làm gì cũng có cái khí chất vượt xa người khác. Khác hẳn cô bé ấy, khi bình thường thì kém xa một người bình thường, chỉ khi hóa thân vào nhân vật, cô bé ấy mới trở nên đáng sợ một cách kỳ lạ.

- Mời cô ngồi. Tôi không rõ ông Masumi đi đâu cả, nên thực sự tôi cũng không biết khi nào ông ấy sẽ về.

Ayumi ngồi xuống ghế một cách tự nhiên, cầm lấy cuốn tạp chí trên bàn :

- Không sao đâu, tôi đợi ông ấy được. Chị cứ làm việc của chị đi ạ.

Tôi vâng nhẹ một tiếng rồi trở về chỗ ngồi. Cô ấy lập tức chăm chú vào cuốn tạp chí, tựa như đó là một thứ thú vị nhất trần đời. Không hiểu sao tôi không thể rời mắt khỏi cô ấy được. Ngay cả khi cô ấy im lặng, làn không gian xung quanh cô ấy cũng như lấp lánh một ánh hào quang vô hình.

Có nên gọi điện không nhỉ. Hiện nay, đến tìm ông Masumi chỉ duy nhất có hai người con gái. Cô bé kia, một người đặc biệt và cô Shiori, vợ sắp cưới của ông ấy. Tuy nhiên, dù là cô Shiori đến đây, ông Masumi vẫn tiếp tục cuộc họp như bình thường. Nhưng cô Ayumi thì … Tôi có nên báo cho ông Masumi biết không nhỉ. Tôi có nên vì cô ấy mà phá lệ không. Thực sự đối với ông Masumi, công việc luôn luôn là trên hết, nhưng tôi không rõ, cô Ayumi đến đây vì việc gì. Cô ấy không nói, và tôi cũng không tiện gặng hỏi.

Bất chợt Ayumi ngẩng mặt lên nhìn tôi. Tôi thấy mặt mình nóng bừng lên, thật xấu hổ khi để cô ấy phát hiện ra tôi đang nhìn trộm. Nhưng cô ấy chỉ mỉm cười rồi hạ cuốn tạp chí xuống. Tôi vội nói :

- Chắc là cô sốt ruột quá nhỉ. Ông Masumi vẫn chưa về.

Ayumi tiếp tục mỉm cười :

- Không đâu, tôi có thời gian mà.

Khi nhìn cô ấy, câu hỏi tò mò trong lòng tôi muốn bung ra lại được nuốt trở lại. Thực sự tôi cực kỳ muốn biết, muốn biết vì sao cô ấy lại đợi ông Masumi. Tôi biết cô ấy cũng là một người bận rộn, và phải chuyện gì ghê gớm lắm mới khiến cô ấy ngồi không cả giờ đồng hồ như vậy.

- Chị Mizuki này, chị có thích Hồng Thiên Nữ không

Kì lạ thật, cô ấy sao lại có thể hỏi tôi câu đó. Có lẽ vẻ mặt tôi kì khôi lắm nên cô ấy lại bật cười :

- Chẳng nhẽ tôi nói gì sai sao ?

Tôi không thể nào trả lời rành rọt cho được :

- Vì… thì làm gì có ai không thích Hồng Thiên Nữ đâu

Chợt cánh cửa bật mở, rồi ông Masumi bước vào. Ông ấy có vẻ rất kinh ngạc khi thấy Ayumi :

- Ơ kìa, cô Ayumi. Có chuyện gì mà cô phải đến tận đây thế này

Nhìn thấy ông Masumi, Ayumi liền đứng bật dậy, và hình như trong giây phút ấy, tôi có nhìn thấy một luồng ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt tuyệt đẹp đó :

- Vâng, chào ông Masumi. Tôi có phiền ông lắm không

Ông Masumi trao cho tôi cặp tài liệu rồi ngồi xuống ghế đối diện với Ayumi :

- Cô pha cho tôi một tách cà phê. Còn cô uống gì nhỉ, thưa cô Ayumi.

Quay lưng về phía mặt trời - Chap 2

Hai chúng tôi đi bộ lững thững trên đường. Chợt Ayumi dừng lại nhìn tôi :

- Ông Masumi đã ăn tối chưa. Hay chúng ta ăn món thịt nướng nhé.

Cô ấy chỉ vào cái quán nhỏ ven đường. Thịt nướng và Hồng Thiên Nữ, hai khái niệm hoàn toàn đối nghịch nhau. Tôi bỗng thấy vui vui :

- Được chứ, nếu cô Ayumi không phiền. Hôm nay tôi xin phục vụ Hồng Thiên Nữ hết lòng

Ayumi vén rèm bước vào, không quên nói một câu :

- Tôi mới chỉ là Hồng Thiên Nữ dự bị thôi. Dù tôi có lòng tin, thì cũng phải sau khi có kết quả chính thức, tôi mới là một Hồng Thiên Nữ

Cửa quán hơi thấp, tôi phải nghiêng người mới có thể bước vào được. Cô bé hầu bàn dẫn chúng tôi vào một ngăn nhỏ cách biệt. Tôi nhìn cái bàn nướng với vẻ hơi lo lắng :

- Tôi e là tôi chưa dùng cái này bao giờ

Ayumi cười lớn, xắn tay áo lên :

- Xin ông cứ yên âm, tôi xin phục vụ ông hết lòng

Cô bé hầu bàn bưng vào một khay thịt đã được tẩm ướp sẵn, bày khéo léo giữa những loại rau lạ mắt trông rất ngon lành. Ayumi nhặt lấy cái kẹp sắt, gắp thịt rải đều lên trên vỉa nướng. Trông khá là đơn giản và có vẻ thú vị, thế là tôi cũng xắn tay áo lên, cầm lấy cái kẹp thứ hai. Mùi thịt nướng bốc lên thơm lừng. Ayumi rót rượu sakê vào chén, mỉm cười trao cho tôi :

- Xin mời ông Masumi. Ông thấy thế nào ạ.

Tôi cắn thử một miếng thịt còn nóng hổi, gật gù :

- Ngon tuyệt vời. Tôi nghĩ là tôi đã bỏ phí bao nhiêu năm mất rồi

Ayumi lại mỉm cười :

- Ông vẫn còn rất nhiều thời gian để lấy lại những cái đó mà

Tôi nhìn chén rượu sóng sánh. Thật kỳ lạ. Chưa bao giờ tôi nghĩ tôi sẽ là một người như thế này. Chỉ từ khi tôi gặp cô ấy, cuộc sống của tôi mới xáo trộn. Tôi của mấy năm về trước sẽ chỉ biết mặc áo comple, ngồi trên những bàn tiệc cứng nhắc, ăn những món ăn nhạt nhẽo và tiếp chuyện với những con người lạnh lẽo. Mỗi lời nói hay cử chỉ của tôi nếu không vì một mục đích nào đó thì thật khó tin. Tồn tại duy nhất trong tôi là một trái tim giá băng lạnh lẽo. Và rồi Hồng Thiên Nữ đã làm chúng tôi gặp nhau, không, nói cho chính xác là đã cho tôi được gặp cô ấy. Bao nhiêu năm đã qua, bao nhiêu việc đã xảy ra, dù vậy, tình cảm của tôi giống như đóa hoa hồng tím, không bao giờ khô héo. Tôi đã làm cô ấy phải đau khổ biết bao nhiêu lần, làm cô ấy trở thành một kẻ cô đơn côi cút. Biết bao giờ tôi mới có thể bù đắp được những lỗi lầm của tôi bây giờ

- Ông Masumi, ông đang nghĩ gì vậy – Ayumi khẽ nghiêng người, nhìn tôi với vẻ tò mò

- Không... không có gi cả . Tôi chỉ nghĩ về Hồng Thiên Nữ...

- Thật không ạ. – Mắt Ayumi chợt sáng lên – À mà đúng rồi, ông Masumi rất thích Hồng Thiên Nữ mà. Theo ông thì tôi và Maya, ai sẽ nhận được vai Hồng Thiên Nữ vậy ?

Thật là một câu hỏi khó” Tôi khẽ rên thầm trong bụng. Bấy lâu nay Hồng Thiên Nữ đã là một đề tài nóng hổi, và việc ai sẽ trở thành Hồng Thiên Nữ kế cận là một chủ đề quen thuộc trong hầu hết các cuộc tranh luận. Nhưng, nhưng chẳng có ai dám hỏi tôi câu đó cả, huống chi lại chính là một trong hai ứng cử viên. Giả thử Maya hỏi tôi câu đó thì sao nhỉ, tôi sẽ trả lời thế nào đây. Không, nếu như cô ấy hỏi tôi, đương nhiên tôi không có gì phải chần chừ phân vân hết. “Đương nhiên là em rồi, Maya” Và dù cô ấy không hỏi, tôi cũng vẫn cứ nói thế. Cô ấy chính là Hồng Thiên Nữ tương lai, cho dù kết quả của Ban Giám Khảo có như thế nào

Không phải tôi nghĩ rằng có sự thiên lệch trong cách chấm của Ban Giám Khảo, chỉ là, sao trong thành phố thường hay bị ánh đèn, bị bụi khói công nghiệp che lấp. Sao lúc nào cũng sáng, chỉ là ở mỗi nơi, ánh sáng của nó đến mắt ta mỗi khác. Ở quê hương của Hồng Thiên Nữ, cái giây phút cô ấy gặp tôi bên bờ suối, cô ấy đã thực sự trở thành Hồng Thiên Nữ, chắc chắn, với cành hoa đào đỏ rực trên tay. Hoa đào trong thung lũng nở đỏ rực suốt nửa năm, nhưng mang ra khỏi thung lũng thì nhanh chóng tàn úa. Tôi sợ, sợ Hồng Thiên nữ của tôi sẽ bị cuộc đời vùi dập ở nơi phồn hoa hiện đại này

- Ông Masumi, lẽ nào tôi đang làm khó ông chăng – Ayumi chạm nhẹ vào tay tôi. Tôi giật mình nhìn cô ấy, lúng túng :

- À không. Tôi đang suy nghĩ. Đó là một câu hỏi hay, và tôi không muốn vội vàng trả lời. Chắc cô Ayumi muốn tôi suy xét kỹ càng trước khi trả lời chứ

Ayumi mỉm cười rót thêm rượu vào chén của tôi :

- Thật không sai lầm khi tôi quyết định hỏi ông Masumi. Nếu tôi hỏi bất kỳ ai, họ sẽ nhanh chóng đáp “ Đương nhiên là cô rồi, cô Ayumi” Chẳng thà tôi không hỏi họ cho xong.

Tôi lắc đầu đáp :

- Cô là một cô gái xinh đẹp, là một thiên tài mà. Họ trả lời như thế cũng đâu có sai

Ayumi chầm chậm nâng chén rượu lên, nhìn chăm chú :

- Tôi... tôi không phải là thiên tài. Họ đã nhầm với sự nỗ lực hết mình của tôi. Để có ngày hôm nay, tôi đã phải cố gắng gấp mười, gấp trăm lần những người khác. Còn Maya thì khác. Chỉ cần đọc kịch bản xong, cô ấy có thể hóa thân thành hàng trăm nhân vật khác nhau mà không phải mảy may suy nghĩ trằn trọc. Đến một lúc nào đó, sự nỗ lực của tôi sẽ đến giới hạn, lúc đó tôi sẽ vĩnh viễn không thể đuổi kịp được cô ấy. Cô ấy mới chính là thiên tài. Tôi... tôi rất sợ đến ngày đó.

Lúc này trông cô ấy thật nhỏ bé. Lẽ nào cô ấy đã thực sự đau khổ, lo sợ đến như thế ư. Tôi cầm chén rượu của mình lên, chạm nhẹ vào chén của cô ấy :

- Cô Ayumi, lẽ nào cô lại nghĩ thế. Hoặc giả cô đang cố tình nói giỡn với tôi chăng.

Cô ấy đỏ mặt lên nhìn tôi với vẻ không hài lòng :

- Tôi nói thật với ông, thế mà ông lại cười nhạo tôi.

Tôi vội xua tay :

- Không, không... Tôi không hề chế nhạo cô, chỉ là, tôi thấy cái suy nghĩ của cô quá tiêu cực, tiêu cực đến mức khó tin. Nếu cô không phải thiên tài thì còn ai có thể là thiên tài được đây

- Không, cô ấy... tôi... cô ấy

Tôi hạ chén rượu xuống, nhìn Ayumi với vẻ rất nghiêm túc :

- Cô Ayumi, tôi xin lấy tư cách là giám đốc của Daito Entertainment Inc để cam đoan rằng : cô là một thiên tài. Có hai thứ mà người ta không thể dùng sự nỗi lực để đạt được : đó là nghệ thuật và tình yêu. Không. Cô chính là một thiên tài đó, cô Ayumi.

Ayumi nhìn tôi với vẻ cảm kích :

- Thật sao ông Masumi. Ông không nói dối tôi chứ. Tôi... tôi thực sự nghi ngờ về điều này. Nhưng nếu ông đã nói thế, nếu ông đã nói thế...

- Đương nhiên, cô chính là một thiên tài. Cả cô và cô ấy, mỗi người đều có điểm mạnh yếu khác nhau, nhưng cả hai đều là thiên tài. Cô có biết không, cô có một điểm trở ngại rất lớn. so với cô ấy

- Là điểm gì vậy, thưa ông Masumi – Ayumi nhìn tôi chăm chú

- Là vì cô quá xinh đẹp – Tôi cười to – Cô quá xinh đẹp nên người ta không thể chọn cô đóng tất cả các loại vai.

Ayumi có vẻ không hưởng ứng câu nói đùa của tôi. Cô ấy lại trầm ngâm :

- Thực sự tôi cũng muốn một lần được đóng vai người sói. Một lần thôi cũng được. Tôi muốn biết tôi liệu tôi có thể đóng đạt như cô ấy được không.

- Thay vì thế, không phải cô đã là một chú chim xinh đẹp, đánh thức nàng Juliet mỗi buổi sớm hay sao

Cô ấy lại nhìn tôi, mỉm cười :

- Thật may là được nói chuyện với ông ngày hôm nay, ông Masumi. Ông đã làm tôi thêm tự tin rất nhiều. Đến bây giờ tôi hoàn toàn tin rằng, tôi sẽ giành được Hồng Thiên Nữ, cho dù đối thủ là cô ấy.

Tôi mỉm cười :

- Vâng tôi hoàn toàn không nghi ngờ điều đó

Làm sao tôi có thể nghi ngờ điều đó cho được. Ayumi, cô ấy xinh đẹp, tài năng,... cô ấy không thù hận công ty Daito. Riêng hai điểm đó thôi là cô ấy đã đủ sức đánh bại em rồi. Thật may là không mấy khi em biết băn khoăn. Em chỉ biết diễn kịch, thế thôi, cho dù bất kỳ điều gì tác động cũng không thể đốn ngã em. Tôi đã say mê em vì điều đó. Tôi say mê cái điều mà tôi không bao giờ có được nơi em. Giá như tôi có thể thẳng thắn như em, có thể khẳng định cái mình yêu và toàn tâm toàn ý hướng về cái đó. Giá như tôi không phải khoác cái vẻ đạo mạo lạnh lùng như thế này. Giá như thay vì nghiêm mặt trong mấy bữa tiệc chán ngắt, tôi được nắm tay em đi dạo dưới ánh hồng rực rỡ của những cây hồng mai, hay nằm dài trên bãi cỏ xanh mênh mông để ngàn sao lung linh trước mắt. Nhưng tôi đã không thể. Tôi đã không thể nào làm được điều đó. Tôi sẽ phải hối hận suốt đời vì đã không làm điều đó. Và kiếp số của tôi là trở thành con sâu đào thứ hai, nằm co ro bên cạnh nàng đào xinh đẹp. Có thể tôi sẽ không như con sâu đào thứ nhất, ăn sạch cây đào. Có thể tôi sẽ chỉ khoét một cái lỗ nhỏ, rồi nằm đó, ngước nhìn nàng đào với vẻ ngưỡng mộ. Có lẽ, nhưng ai có thể nói trước những gì sẽ xảy ra trong cuộc đời này. Tôi, đã không thể điều khiển được cuộc sống của tôi rồi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên làm tôi giật nảy mình. Có điều gì quan trọng chăng. Số máy này của tôi chỉ duy nhất Mizuki được biết. Và tôi đã dặn cô ấy, trừ phi có việc gì khẩn cấp :

- Có việc gì vậy ?

- Ông đang ở đâu vậy, ông Masumi – Giọng Mizuki có vẻ lo lắng.- Sao ông lại bỏ điện thoại ở văn phòng ạ.

- Tôi quên – Tôi bật cười – Tôi trót quên mà

- Có ông cố tình quên thì có – Giọng Mizuki có vẻ giận dỗi. – Ông chẳng bao giờ quên cái gì cả.

- Cô cũng phải cho tôi có chút ít thời gian chứ. Tôi không muốn bị kiểm soát 24/24 đâu. Có gì mà cô không giải quyết thay tôi vậy ?

Mizuki dịu giọng lại :

- À vâng, tôi biết. Chỉ là có cô Shiori gọi điện đến. Tôi đã thay ông trả lời điện thoại. Cô ấy tỏ ra rất lo lắng. Có lẽ ông nên điện lại cho cô ấy. Mà ông đang ở đâu vậy, lẽ nào quan trọng đến mức ông phải bỏ điện thoại ở nhà.

Tôi cười to :

- Chúng tôi đang ăn thịt nướng. Mà nếu cô chưa ăn gì có lẽ nên đến góp vui. Nhân tiện cô cầm luôn điện thoại của tôi đến đây được không. À mà chờ chút – Tôi bịt điện thoại lại, quay sang nhìn Ayumi – Cô Ayumi, cô không phiền nếu như tôi mời cô thư ký của tôi đến cùng ăn với chúng ta chứ. Tôi nghĩ thật xấu khi chúng ta giấu không cho mọi người cùng biết đến một món ăn tuyệt vời như thế này.

Ayumi mỉm cười :

- Có phải chị Mizuki không ạ. Tôi cũng rất quý chị ấy. Nếu có chị ấy ngồi cùng thì còn gì bằng.

Quay lưng về phía mặt trời - Chap 1

Tặng Yu iu iu

Fanfiction/romance/short ( hy vọng thế)

Ayumi/Masumi/ Maya/ Koji

1.

Hồng Thiên Nữ là mơ ước của cả đời tôi. Từ thuở tôi mới sinh ra đời cho đến nay, người ta đều nhìn tôi dưới cái bóng của cha mẹ tôi. Chỉ khi nào tôi nhận được vai diễn này, vai diễn mà chính mẹ cũng không đạt được, lúc ấy tôi mới có thể chứng minh được rằng, tôi đang bước đi trên chính đôi chân của mình

Tôi biết là tôi có tài, tôi biết chứ. Tôi cũng biết rằng ( hay tin rằng) chỉ cần cố gắng là tôi sẽ làm được tất cả. Nhưng vì sao mỗi lần gặp cô ấy, đối mặt với cô ấy, tôi lại luôn luôn chuốc lấy sự thất bại. Vì sao tôi chẳng có một lần nào có thể thắng được cô ấy Tôi thực sự không cam tâm

Cô ấy nói ngưỡng mộ tôi. *Cười* cô ấy nói thật hay đang ngạo tôi vậy. Cả thế giới có thể nói họ ngưỡng mộ tôi, tôi tin, nhưng riêng cô ấy thì không. Cô ấy ngưỡng mộ gì tôi, khi mà lần thi nào cô ấy cũng vượt qua tôi. Nhưng lần này thì. Những lần khác đã qua, quyết không kể đến. Riêng lần này, lần này tôi quyết không thể thua. Vì nó chính là mục đích sống của cả đời tôi.

- Ayumi, Ayumi, chị làm gì trên đây thế này.

Một tiếng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng làm tôi giật nảy mình. Có cần xuất hiện bất thình lình như vầy không. Chỉ cần vừa mới nghĩ tới thì cô ấy đã xuất hiện ngay sau lưng rồi, thật kinh khủng. Tôi từ từ quay lại. Cô ấy đang đứng đó, vẻ mặt ngượng nghịu. Và Koji đứng ngay bên cạnh. Anh cũng mỉm cười với tôi :

- Chào em Ayumi. Càng ngày em càng xinh đẹp rồi

Tôi chợt phát hiện ra, thật kỳ lạ, cô ấy, đối thủ của tôi đang đứng trước mặt tôi, thế mà tôi hoàn toàn không cảm thấy có gì là bực bội hay khó chịu. Phải chăng mấy tháng sống bên cạnh cô ấy làm tôi đã quen với sự có mặt của cô ấy, quen với sự ngốc nghếch vụng về của cô ấy, đến mức không có ai phiền hà quấy rầy, tôi lại cám thấy trống vắng. Có lẽ nào cô ấy lấy vẻ ngốc nghếch đó để ru ngủ tôi, rồi bất thình lình vượt lên và đánh bại tôi. Nhưng nụ cười ấy, nụ cười ấy ngây thơ thế kia, có thể nào được xuất phát từ một trái tim nhỏ nhen thâm hiểm

Tôi quay mặt, tránh ánh mắt của cô ấy, mỉm cười với Koji

- Anh đang đi với Hồng Thiên Nữ tương lai, vậy mà anh lại khen một người con gái khác xinh đẹp. Hay là ... – Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ tinh nghịch – Anh chuyển sang đóng vai đối thủ của em đi.

Maya quay sang nhìn Koji với vẻ lo lắng. Cô ấy tin là tôi đang nói thật. Kỳ thật. Tôi thấy thích thú khi nhìn vẻ mặt cô ấy như thế này. Lẽ nào cô ấy không thể phân biệt được đâu là lời nói đùa, đâu là thật chăng. Buồn cười quá đi mất. Đã vậy thì... Tôi liền lấy giả vờ tiến thêm một bước, nhìn Koji với đôi mắt say đắm :

- Em nghĩ là anh sẽ rất hợp với vai đó. Dù sao trước đây chúng ta cũng cùng một đoàn kịch, chúng ta đã diễn chung với nhau bao nhiêu năm. Chẳng phải lần này là cơ hội tốt để chúng ta lại được cùng nhau đứng trên sân khấu hay sao

Khi nhìn thấy ánh mắt hoang mang hoảng hốt của cô ấy, tôi chợt thấy có chút bất nhẫn. Cô ấy thực sự lo sợ. Lẽ nào cô ấy là mất tự tin trước tôi thật. Lẽ nào cô ấy không hề biết rằng, cô ấy là một bạn diễn tuyệt vời nhất mà không ai muốn đánh đổi, cho dù là tôi

Koji có lẽ cũng nhận ra vẻ bất an của Maya, anh mỉm cười với tôi :

- Xin lỗi, nhưng anh đã có Hồng Thiên Nữ của mình rồi. Rất cám ơn sự đề cao của em, Ayumi

Tôi mỉm cười một lần nữa khi họ chào từ biệt. Tôi nhìn theo bóng họ xa dần. Cô ấy, cô ấy là đối thủ của tôi. Tôi và cô ấy, Hồng Thiên Nữ sẽ thuộc về ai đây. Cô giáo, em mong có thể nghe thấy phán xét từ phía cô biết bao. Dù sự thật có như thế nào, em vẫn mong muốn được nghe. Vì em biết, cô là người chân thực nhất. Cô sẽ đưa ra kết quả theo đúng cái mà nó có.

Tôi tựa tay lên thành cầu, nhìn xuống dưới. Xe cộ đi lại tấp nập quá, cả thành phố lung linh trong hàng triệu ánh đèn. Đường phố về đêm đẹp thật. Những ngày ở quê hương Hồng Thiên Nữ, tôi đã từng thấy cả một bầu trời sao lung linh. Không hiểu sao khi đứng ở đây, tôi lại có cảm giác như đang ở đó, chỉ có điều, lúc này đây, cả bầu trời đang nằm dưới chân tôi. Hồng Thiên Nữ chắc cũng như tôi lúc này, cả vũ trụ nằm dưới chân nàng,.Vì sao, vì sao Hồng Thiên Nữ lại bỏ tất cả những thứ đó để đi theo người ấy. Tình yêu là cái gì mà có thể khiến ta phải từ bỏ tất thảy như thế. Không phải cả vũ trụ đều thuộc về nàng, sao nàng lại từ bỏ tất cả để theo về với một người đàn ông bình thường.

Maya , cô ấy đã bao giờ yêu chưa. Ngày xưa báo chí đưa tin cô ấy đã yêu người này người kia. Nhưng đó là lời của báo chí, tin sao nổi. Không phải báo chí cũng từng đồn thổi việc ta cặp kè với người này người khác hay sao. Không thể căn cứ vào vài lời nói vu vơ bên ngoài để quyết định bản chất sự việc cho được

Ah, nhưng nói là nói vậy, giờ không phải ta cũng đang như thế sao. Ta cũng vì miệng lưỡi thiên hạ mà cố giành cho được Hồng Thiên Nữ. Ta muốn thoát khỏi cái bóng của cha mẹ ta, thoát khỏi sự dè bỉu của thiên hạ về mối vinh quanh của ta với mối quan hệ của cha mẹ. Cô ấy thì sao. Cô ấy có để ý gì đến miệng lưỡi thiên hạ đâu. Cô ấy diễn theo bản năng, lúc lên sân khấu cô ấy chỉ biết tới vở diễn. Có lẽ muôn đời ta không thể vượt qua được cô ấy mất, muôn đời

- Cô Ayumi, cô làm gì ở đây thế này.

Tôi giật mình quay lại. Trong lúc này tôi không muốn gặp ai, nhưng sao mà khó thế. Làm người nổi tiếng thì không có quyền có lấy một phút giây yên tĩnh, không phải tôi không biết điều này, nhưng sao hôm nay tôi thấy mỏi mệt thế. Ô, nhưng người này thì. Tôi vội mỉm cười cúi chào :

- Chào ông Masumi. Ông làm gì ở đây thế này

Tôi nhìn quanh quất. Ông ấy đang đi một mình. Ông mỉm cười nhìn tôi :

- Tôi đi dạo chơi thôi. Một buổi tối đẹp như thế này mà ngồi nhà thì phí quá, và tôi nghĩ, hít thở không khí trong lành một chút cũng không hại gì. Thề còn cô Ayumi, cô đang làm gì ở đây. Nghiền ngẫm Hồng Thiên Nữ giữa một thế giới hiện đại như thế này mà cũng được ư.

Tôi mỉm cười. Không thể tin nổi rằng ông giám đốc nổi tiếng lại ra ngoài trời để hít thở không khí trong lành :

- Sao ông lại nói thế. Ở bên vị hôn thê dễ thương mới là những giây phút thư giãn nhất chứ. Lẽ nào một mỹ nhân như thế vẫn còn làm ông thấy chưa đủ

Dường như tôi đã nói sai điều gì, hoặc giả tôi quá nhạy cảm, nhưng hình như một áng mây đen vừa lướt ngang qua đôi mắt xám lạnh lùng của ông ấy. Nhưng ông ấy đã nhanh chóng mỉm cười rồi tự lưng lên thành lan can cầu cạnh tôi, châm một điếu thuốc :

- Nhiều lúc ở một mình cũng dễ chịu lắm chứ. Tôi đã có quá nhiều thời gian không được ở một mình rồi

Đốm lửa lập lòe trong làn ánh sáng mờ mờ của mấy ngọn đèn đường. Ông ấy, ông ấy sao lại cô đơn đến như thế. Lẽ nào ông ấy còn thiếu một cái gì chăng, sao giọng nói của ông ấy lại chua chát đến như thế. Công ty đồ sộ, vị hôn thê xinh đẹp dịu dàng, còn gì mà khiến ông ấy phải băn khoăn lo lắng. Phải chăng ông ấy cũng như tôi, vì không thể thoát khỏi cái bóng của cha mẹ mình nên mới đau khổ và cô đơn đến như thế. Ông ấy lại không giống tôi, mẹ ông ấy hình như đã mất từ lâu lắm. Vậy thì ông ấy còn tội nghiệp hơn tôi vậy.

- Cô tập Hồng Thiên Nữ đến đâu rồi.

Thật kỳ lạ, không hiểu sao tôi bỗng cảm thấy ông ấy thân thiết. Có lẽ là vì hoàn cảnh của ông ấy giống tôi chăng. Tôi khẽ thở dài, nhìn xuống dưới đường :

- Nói chung là tạm ổn, trừ một việc. Tôi vẫn không hiểu tình yêu là cái gì mà Hồng Thiên Nữ có thể bỏ tất cả . Lẽ nào tình yêu có ma lực lớn đến như vậy ư

Ông Masumi đột nhiên cười lớn :

- Tôi không thể tin nổi điều này đâu cô Ayumi. Cô đã đóng biết bao nhiêu phim. Cô đã làm rung động biết bao nhiêu trái tim. Và báo chí cũng không tiếc lời để miêu tả chi tiết về một số cuộc tình của cô. Thế mà hôm nay, ở đây, cô lại hỏi tôi rằng, tình yêu là cái gì mà có thể khiến người ta từ bỏ tất cả.

Tôi đỏ mặt quay vội đi, dù biết rằng dưới ánh sáng tù mù như thế này, ông ấy không thể nhìn thấy mặt tôi. Chuyện này tôi biết không ai có thể tin mà. Chẳng ai có thể hiểu được rằng, niềm đam mê với sân khấu đã chiếm lĩnh toàn bộ tâm hồn tôi, và trái tim tôi tuyệt nhiên chẳng thấy rung động với bất kỳ người con trai nào. Maya, cô ấy thật tài giỏi. Cô ấy có thể vừa đam mê với sân khấu, vừa có thể đi dạo vui vẻ với bạn trai. Tôi không thể làm như cô ấy. Tôi chẳng có một người bạn trai đúng nghĩa nào cả.

Cánh tay của ông Masumi hơi run run, có thể là tại gió đang mạnh dần lên chăng. Ông ấy quay người nhìn xuống đường,

- Từ trên này nhìn xuống cứ như có cả một trời sao đang chạy dưới chân ta nhỉ.

Tôi vô cùng kinh ngạc khi thấy ông ấy cũng có suy nghĩ giống tôi :

- Thật sao. Ông cũng thấy như thế ah. Vừa nãy tôi còn nghĩ, hình như Hồng Thiên Nữ cũng như thế này, có cả trời sao nằm dưới chân nàng.

Trong một thoáng, tôi như thấy ông Masumi mỉm cười ánh mắt xa xăm vô định. Rồi ông quay sang nhìn tôi :

- Gió to quá. cô có muốn đi uống với tôi một tách trà cho ấm không.

Không hiểu sao tôi đồng ý ngay :

- Được người như ông Masumi mời là vinh hạnh lớn nhất cho tôi rồi, lẽ nào tôi lại từ chối.

Ông Masumi vừa lắc đầu vừa quay người bước đi :

- Cô Ayumi lại khách sáo rồi. Cô hãy cứ nói với tôi như vừa nãy nói về những ngôi sao của chúng ta, như vậy không phải thân thiên hơn sao.

Tim tôi hơi rúng động khi nghe thấy ba chữ “ của chúng ta” Khi tôi đang ngẩn người ra thì ông ấy đã bước đi được mấy bước rồi. Tôi vội chạy theo cho kịp ngang hàng với ông ấy. Một tách trà ư. Dù chưa uống nhưng hình như tôi đã thấy ấm áp hơn một chút. Hình như vậy.

Cái áo mưa

Note : Cái lần đi họp off đấy, trời bỗng bất chợt mưa. Mọi người vừa kinh ngạc vừa ghen tỵ khi thấy cô lôi từ trong cốp xe ra một cái áo mưa. Cái nào cũng có nguyên nhân của nó, và việc này bắt nguồn từ một chuyện khá xa xưa


Cô nâng cái áo mưa bằng hai tay, đưa cho người ấy

- Em trả anh cái áo mưa này

Người ấy nhìn cô kinh ngạc, xen có chút gì bực tức :

- Anh đã mua cho em, thì em cứ cầm đi

Cô hơi có chút lúng túng, cố gắng phân bua :

- Em không cần. Em đã có áo mưa rồi. Em cứ để ở đây nhé

Rồi cô chạy vụt đi, lòng nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng, không cần biết sau lưng mình ai nói gì, nghĩ gì

Đó là một cái áo mưa khá đẹp. Tất nhiên nó không phải là cái áo gió mỏng manh mà người ta vẫn thường mua vội khi gặp trời mưa bất thường. Nó là một cái áo mưa dài, rộng, lớp nilon dầy màu be hồng có hoa văn. Rất đẹp. Không cứ cô, bất kỳ ai nhìn thấy đều không thể rời mắt khỏi cái hoa văn dập nổi tinh tế, cái màu be hồng nhã nhặn và lớp vải mềm mại. Ngày hôm đó, khi người ấy chở cô, trời bỗng mưa bất chợt. Người ấy đã đỗ xe lại bên đường, chọn và mua cái áo mưa này đưa cho cô mặc. Chỉ là một quãng đường ngắn, chỉ là những giọt mưa lây phây nho nhỏ, nhưng cô vẫn mặc cái áo mưa mới vào một cách xúng xính

Giá như nó chỉ là một cái áo mưa mỏng bình thường, rẻ tiền, có lẽ cô đã không trả lại. Dù chỉ là một cái áo mưa, nhưng nó lại đẹp quá, và nó gợi đến một cảm giác quan tâm chăm sóc. Cái ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong đó, cái ánh mắt của người ấy khi trao cho cô cái áo mưa, nó làm cô thấy bối rối. Cái ánh mắt đó cô đã không thể nhận được, thì làm sao cô có thể nhận được vật này

Không được, cô phải mang cái áo mưa này đi trả

Và cô đã trả thật.

---&---


Mấy ngày sau, cái áo mưa vẫn nằm im ở cái chỗ cô đã đặt. Cô thì dứt khoát không chịu nhận, còn người ấy thì không chịu cầm về. Có đôi lúc, cô thấy hơi bất nhẫn, nhưng con đường đã đi qua, cô tuyệt nhiên không quay đầu lại. Một hôm, lúc văn phòng vắng người, anh mới hỏi cô :

- Sao em lại trả lại nó ?

Cô cười đáp :

- Em có áo mưa rồi mà, lấy thêm cái nữa làm gì

Anh nhăn mặt, nhìn cô với vẻ đừng có giả vờ đánh trống lảng :

- Em dở quá. Nó mua tặng mình như thế, tự nhiên đùng đùng mang trả lại, như thế là em phụ lòng tốt của nó. Chỉ là cái áo mưa mà, đâu có sao.

Cô kéo ghế ngồi cạnh anh, mắt nhìn ra đường :
- Có những cái mà nếu có thể được thì tốt nhất không nên làm. Khi đã không thể cho người ta cái mà người ta muốn, tốt nhất không nên để người ta hy vọng

Anh hơi im lặng một chút, chừng như nhận ra những ẩn ý sâu xa trong câu nói của cô, rồi phẩy tay đứng dậy :

- Chỉ là cái áo mưa thôi mà, làm gì mà quan trọng thế.

Cô nhìn theo bóng anh, nửa đùa nửa thật :

- Nếu như anh mua cho em, em nhất định sẽ cầm ngay

Tiếng anh vọng lại như từ một nơi xa xăm :

- Cô à, còn khuya, anh đâu có tốt như người ta. Không phải em đã nói rồi sao, nếu không thể cho người ta cái mà người ta muốn, tốt nhất không nên để người ta hy vọng.

Có lẽ nào anh chưa quên chuyện đó. Có lẽ nào.

Ngày xưa, khi chị hàng xóm nhà cô chưa đi lấy chồng, cô hay mang báo của chị đến văn phòng ngồi đọc. Có lần anh đã hỏi :

- Em chịu khó mua báo nhỉ

Cô không ngẩng mặt lên, đáp :

- Không đâu phải của em. Báo của chị hàng xóm nhà em mà. Người yêu chị ấy đặt mua dài hạn cho chị ấy, nên em được đọc ké.

Lúc đó, người ấy cũng đứng ở đó. Người ấy liền xen vào :

- Em đọc báo của người khác làm gì. Để anh đặt báo cho em nhé.

Cô đã đáp với giọng nửa đùa nửa thật :

- Chừng nào em yêu anh, em sẽ đòi anh đặt báo cho em. Em không nhận đồ của người lạ

Người ấy nghĩ một chút rồi nói :

- Vậy lúc nào em đòi hỏi anh cái gì, hoặc nhận đồ của anh, có nghĩa là em đã yêu anh, phải không ?

Cô cúi mặt xuống tờ báo, không đáp. Còn anh thì vỗ vai người ấy :

- Thì đúng như thế còn gì. Mày phải nhớ mà cố.

Đương nhiên cô không bao giờ quên điều đó

Dù người ấy nhớ hay quên

Dù anh nhớ hay quên

Cô dứt khoát không thể nhận cái áo mưa đó cho được.

---&---


Cái áo mưa đã biến mất. Có thể là người ấy đã cầm về. Có thể là một ai đó gặp trời mưa bất chợt đã mượn tạm rồi quên trả lại. Là ai cũng thế, cô không quan tâm, chỉ cần nó không nằm ở đó là được.

Dù gì, kể từ bây giờ, cô chẳng bao giờ gặp trường hợp khó xử như thế nữa.

Trong cốp xe của cô, cô đã bỏ vào đó một cái áo mưa, lớn, đẹp, màu xanh lơ như màu trời. Và trong túi xách của cô cũng luôn thường trực một cái áo mưa gió, màu vàng nhạt, trông cũng cực kỳ nhã nhặn.

Cô cũng đã đặt báo rồi, đặt dài hạn. Chị hàng xóm đã đi lấy chồng, không còn báo để cho cô mượn, nhưng chẳng sao, ai thích đọc thì người ấy mua, đó là lẽ đương nhiên, có gì mà phải băn khoăn hay thắc mắc

Nếu cái gì đó có thể làm được, tốt nhất là nên tự mình làm lấy.

Vì anh đã từ chối, và vì ngoài anh ra, cô chẳng cần của ai cả.